Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn thế nào cũng thấy, nghĩa "thánh chửi" vẫn phù hợp với tính cách của cô bé hơn.
Cao Tùng Nhiên còn lo lắng, nếu thiên phú của lớp trưởng chỉ có vậy, thì các bạn học khác sẽ còn kỳ quặc hơn.
Nếu "pēnzi" có nghĩa là "thánh chửi", thì Triệu Hoa Phong quả thực giỏi chửi người, có lẽ có thể dụ dỗ cô bé vào đội tranh luận, dùng tố chất hơi thấp kém và kinh nghiệm chửi người phong phú của cô bé để khiến đối thủ nổi nóng, từ đó không thể phát huy được trình độ bình thường?
Vừa hay, tuần lễ tuyển thành viên câu lạc bộ của trường Tam Trung sắp bắt đầu, Cao Tùng Nhiên quyết định khuyến khích Triệu Hoa Phong đăng ký vào câu lạc bộ tranh luận.
Trong cửa hàng hệ thống còn có nhiều loại đạo cụ khác nhau giúp nâng cao hiệu quả học tập của các môn học khác nhau, nâng cao sức khỏe của học sinh,... nhưng giá cả chỉ khiến Cao Tùng Nhiên thở dài ngao ngán.
Anh tắt cửa hàng hệ thống trong đầu rồi đi về phía tòa nhà giảng dạy.
Chỉ cần có học sinh trong lớp tự học buổi tối, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, Cao Tùng Nhiên phải ở lại lớp, đảm bảo an toàn cho học sinh.
"Có vài học sinh nội trú luôn tìm đủ mọi lý do để trốn tự học buổi tối. Nếu đến sáu giờ rưỡi mà vẫn không thấy người, thì gọi điện cho giáo viên quản lý ký túc xá, xác nhận bọn họ đang ở trong ký túc xá là được. Các thầy cô trực ký túc xá đều biết tình hình lớp 10A10, sẽ phối hợp với công việc của thầy." Buổi chiều khi Cao Tùng Nhiên chính thức nhậm chức giáo viên chủ nhiệm, cũng đánh dấu việc cô Từ chính thức từ chức. Chỉ trong một tuần ngắn ngủi tạm làm chủ nhiệm, bà ấy đã nắm bắt được một số mánh khóe liên quan đến lớp 10A10.
Lớp 10A10 có tổng cộng 13 học sinh nội trú, đôi khi học sinh bán trú Dương Đào Lộ và Ngô Chấn Hoàn cũng đến trường tự học buổi tối.
Đến 6 giờ 28 phút tối, trong lớp chỉ có 10 người, thiếu mất 5 người.
"Thầy Cao ơi, Tào Nghị đau bụng, Phạm Cao Khiêm đau đầu, tối nay đều ở ký túc xá, không đến tự học ạ." Mười giây trước khi chuông báo giờ tự học buổi tối vang lên, một bóng người như cơn gió lao vào, mang theo hai chiếc lá khô từ bên ngoài.
Cậu nam sinh vừa bước vào tên là Trần Mặc. Đều là tên gửi gắm những lời chúc tốt đẹp của ba mẹ dành cho con cái, nhưng Trần Mặc, hành vi cử chỉ hoàn toàn không phù hợp với cái tên. Giờ ra chơi thích nói chuyện, giờ học càng thích nói chuyện hơn, hình như không thách thức uy quyền của giáo viên thì không phục.
*Trần Mặc: Mặc trong này có nghĩa là lặng lẽ, âm thầm, im lặng.
"Giấy phép đâu?" Cao Tùng Nhiên hỏi theo quy trình.
Trần Mặc ngẩn người, rồi chợt hiểu ra. Lúc mới khai giảng, sáu anh em trong ký túc xá muốn trốn tự học buổi tối, thầy Hoàng cũng sẽ hỏi bọn họ xin giấy phép, nhưng sau khi quen rồi, thầy Hoàng sẽ trực tiếp gọi điện hỏi dì quản lý ký túc xá, không thèm để ý đến bọn họ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






