Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nếu mình có thể quan tâm đến đứa trẻ này nhiều hơn, có lẽ có thể đưa cậu ta đi đúng đường trước khi cậu ta bước một bước sai lầm nhất.
Cao Tùng Nhiên gọi điện cho quản lý ký túc xá trước, xác nhận Tào Nghị, Phạm Cao Khiêm vắng mặt trong buổi tự học buổi tối thực sự đang ở trong ký túc xá, còn Lư Hạo thì không có. Anh lại tìm được số điện thoại nhà bà ngoại của Lư Hạo, gọi đến, nhưng không ai nghe máy.
Phòng giáo vụ còn có thông tin đăng ký người giám hộ của Lư Hạo —— ba mẹ cậu ta đang ở xa.
Gọi điện cho ba, tắt máy.
Mẹ cậu ta thì nghe máy, nghe Cao Tùng Nhiên tự giới thiệu, liền sốt ruột nói: "Thầy ơi, Lư Hạo là do mẹ tôi trông nom. Tôi còn không ở thành phố Vận Hạ, bình thường cũng không quản được nó. Thầy liên hệ với mẹ tôi đi, tôi bận ở cửa hàng lắm, cúp máy đây!"
Xem ra, Lư Hạo đánh nhau bên ngoài, phần lớn nguyên nhân cũng là do ba mẹ lơ là việc dạy dỗ, còn bà ngoại một thân một mình có lòng mà không đủ sức, không quản được.
Nhưng bây giờ điều đặt ra trước mặt Cao Tùng Nhiên, là một vấn đề hóc búa: Làm thế nào để liên lạc được với Lư Hạo, xác nhận cậu ta an toàn?
Vấn đề này nhanh chóng được giải đáp. Phó hiệu trưởng phụ trách công tác đức dục* gọi điện đến.
*Đức dục: giáo dục phẩm chất đạo đức và tư tưởng chính trị
"Tiểu Cao, xin lỗi thầy, tôi cũng biết hôm nay là ngày đầu tiên thầy làm giáo viên chủ nhiệm... Lư Hạo lớp thầy, lại đánh nhau với học sinh trường dạy nghề bên cạnh rồi, bảo vệ bên đó đưa đến văn phòng tôi."
"Em ấy thế nào rồi? Có an toàn không ạ?"
Phản ứng đầu tiên của Cao Tùng Nhiên, khiến Phó hiệu trưởng phụ trách đức dục thở dài.
Nếu là thầy Hoàng Nguy, phản ứng đầu tiên chắc chắn là tự trách mình quản lý không tốt, không nói lời thừa thãi mà đến văn phòng ông ấy nhận người, còn thầy Tiểu Cao thì lại hỏi Lư Hạo có an toàn hay không trước.
Một giáo viên mềm lòng như vậy, đợi đến khi học sinh lớp 10A10 hết hứng thú với thầy, e là không thể xây dựng được uy tín đâu nhỉ?
"Không sao, cả hai bên đều không bị thương. Nói ra thì, đây là lần thứ ba em ấy xảy ra xung đột với cùng một học sinh rồi, tôi hỏi em ấy nguyên nhân, em ấy không chịu nói. Tiểu Cao, xét về tuổi tác, thầy giống như anh trai của các em ấy vậy, nếu có thể, hãy nói chuyện với Lư Hạo nhiều hơn nhé. Tôi thấy tâm địa của đứa trẻ này không xấu, chỉ là cái gì cũng giấu trong lòng..."
Vài phút sau, Cao Tùng Nhiên đến văn phòng Phó hiệu trưởng phụ trách đức dục.
Lư Hạo rõ ràng đã bị Phó hiệu trưởng mắng cho một trận. Thấy giáo viên chủ nhiệm mới đến, Lư Hạo cúi đầu, nhưng không hề tỏ ra chút ăn năn nào.
Hai lần trước đánh người bị đưa đến phòng đức dục, lão Hoàng đã mắng xối xả vào mặt cậu ta nửa tiếng đồng hồ.
Sau khi nhà trường thông báo cho phụ huynh, ba mẹ thờ ơ, ngay cả bà ngoại cũng giận cậu ta không nên thân.
Không trách mắng, chỉ có quan tâm?
Ngẩng đầu đón nhận ánh mắt lo lắng chân thành của Cao Tùng Nhiên, Lư Hạo cũng nhận ra được sự chân thật trong đó. Cậu ta có chút không tự nhiên nhét hai tay vào túi quần, lắp bắp: "Không, không sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









