Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tro xanh Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Kể từ đó tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Mãi sau này khi lớn lên điều tôi hối hận nhất là ngày hôm đó đã tìm đến mẹ và giáo viên chủ nhiệm.

Thấy thái độ của giáo viên và phụ huynh của tôi ,đám bắt nạt trước đây còn có phần kiềm chế thì giờ đây chúng đã không còn kiêng dè gì nữa.

Chúng không còn đơn giản bắt tôi trực nhật thay hay vứt đồ của tôi đi nữa mà giờ đây chúng đối với tôi đã không còn giới hạn.

Toàn bộ công việc trực nhật đều là tôi bị ép đảm nhiệm làm hết, nếu tôi làm chúng không vui chờ đón tôi sẽ là những trận đòn.

Tôi bị kéo và nhà vệ sinh, mặc cho tôi quỳ xuống cầu xin chúng cũng không nương tay.

Chiếc áo đồng phục trắng của tôi bị xé rách chỉ còn lại lớp áp lót, cả cơ thể tôi gần như trần trụi, sự tuyệt vọng và bất lực nhấn chìm tôi.

“Lương Diên An, nói mày là một con điếm quả không sai”

“Không nhìn ra con mọt sách này lại có thân hình tốt như vậy”

Những chiếc điện thoại chĩa thẳng vào mặt, tôi muốn dùng tay che cơ thể và mặt mình lại nhưng đã bị giữ chặt.

Tôi không thể làm gì ngoài vừa bất lực giãy dụa, vừa cầu xin nhưng chúng không hề thương xót.

Nhân tính của chúng đã bị vứt bỏ kể từ sau khi chúng bước vào cửa phòng vệ sinh này.

Quanh tai tôi là những tiếng cười đùa của đám con trai,đám con gái vẫn không dừng lại mà lôi tôi vào cạch bồn cầu muốn ép tôi uống nước bẩn.

Tôi dùng hết sức muốn chạy ra ngoài nhưng một không thể chọi lại nhiều người như vậy.

Chúng xúm lại đánh tôi.

Những cái tát,cái đạp không giới hạn mà rơi xuống.

Mặt tôi bị dí vào bồn cầu, dính đầy nước bẩn.

Cho đến khi bên ngoài có đứa hét “giáo viên đến rồi” chúng mới tiếc nuối buông tha tôi mà rời đi.

Cơ thể tôi bây giờ đầy viết thương, nửa thân trên gần như trần truồng chỉ còn lại lớp áo lót,mặt ướt đẫm không biết là do nước mắt hay do nước bẩn.

Bụng tôi đau nhói, trong miệng thoang thoảng mùi tanh của máu.

Không còn sức lực để ngồi dậy tôi chỉ có thể nằm trong vũng nước bẩn ôm bụng.

Một bóng dáng vội vã chạy vào.

Là cô giáo trẻ mới chuyển về dạy văn lớp tôi.

Ánh mắt cô đầy thương cảm,nhanh chóng tiến đến đỡ tôi dậy, lấy áo khoác lên người tôi.

Cô đã che đi thân thể tôi nhưng tôi biết không gì có thể che đi những tổn thương mà tôi phải chịu.

Cảm nhận được cơ thể run rẩy của tôi cô ấy nhẹ nhàng ôm lấy tôi an ủi.

Cô vội vã đưa tôi đến bệnh viện.

Ở bệnh viện, tôi được đưa đi rửa ruột,những vết thương trên cơ thể tôi được xử lý cẩn thận, khóe môi đang rỉ máu cũng được bôi thuốc sát trùng.

Khi mẹ tôi đến nơi, mọi vệc đã xong hết rồi.

Tôi ngồi bó gối trên giường bệnh, ánh mắt vô hồn.

Lúc này tôi vẫn còn chút hi vọng mẹ sẽ thương xót tôi.

Nhưng sự thật chứng minh tôi đã lầm.

Cô giáo đưa hồ bệnh án cho mẹ tôi rồi nhanh chóng rời đi.

Mẹ lướt qua bệnh án rồi nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét “Có mỗi tí cũng phải làm ầm ĩ lên, Lương Diên An mày thấy bản thân mình chưa đủ phiền à?”

Tôi mím môi, không còn đủ sức lực để phản kháng.

Thấy phản ứng của tôi như vậy không viết vì sao mẹ lại tức giận

“ Mày có biết tao đã phải bỏ cả công việc vì đến đây không, sao mày lúc nào cũng phải gây chuyện thế”

Tôi có gắng kìm chế cảm giác đau rát ở cổ họng “Họ đánh con, không phải con gây chuyện”

Bà hừ mạnh một tiếng

“Nhiều người như thế không đánh lại đi đánh mày chắc chắn là do mày làm sai”.

Tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, trái tim liên tục bị dày vò giờ đã hoàn toàn vỡ vụn.

Tôi không còn sức lực để giải thích, cũng chẳng còn đủ can đảm để phản bác.

Cuối cùng chuyện này cũng đến tai hiệu trưởng.

Chiều hôm sau,tôi cùng đám bắt nạt bị gọi lên văn phòng.

Tôi được xếp ngồi cạch mẹ, đối diện với hiệu trưởng và phụ huynh của đám bắt nạt.

Tay tôi siết chặt , móng tay đâm sâu vào da thịt đau nhói.

Phụ huynh đám bắt nạt gật đầu đồng tình. Một người phụ nữ trung niên, trên người đầy đồ hiệu cất tiếng “Mẹ bạn Diên An, thứ cho tôi nói thẳng nếu con bé biết cư xử thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy, tôi nghi cô nên về dạy lại con bé đi”

Vừa nói bà ta vừa liếc nhìn tôi, hiệu trưởng liền đứng ra hòa giải:

“Các em cũng đã biết lỗi rồi, họ sẽ bồi thường tiền thuốc men, trẻ con mà từ từ dạy dỗ.”

Từng lời nói của hiệu trưởng nghe có vẻ đứng về phía tôi nhưng thực ra là đang nhân danh đạo đức để kết tội một đứa trẻ vừa trải qua địa ngục.

Mẹ không nói gì chỉ gật đầu đồng tình.

Lồng ngực tôi nghẹn lại.

Những đứa trẻ kía luôn ngoan ngoãn trước mặt người lớn, sau lưng lại là những con quỷ đội lốt người.

Chúng nói những lời ngọt ngào,biết cúi đầu đúng lúc và biết cách đổ hết lỗi lầm nên nạn nhân.

Họ lấy sự đau khổ của tôi để thỏa mãn, để nâng cao giá trị của bản thân mình. Tôi bị xem là trò tiêu khiển,một con súc vật mặc cho chúng dày vò.

Bạo lực học đường không chỉ diễn ra trong ngày một ngày hai mà là những tháng ngày dài vô tận không có hồi kết.

Là chuỗi ngày đầy đau khổ, bất lực của nạn nhân khiến họ dần dần chìm vào bóng tối vĩnh viến không có lối thoát.

Những kẻ bạo lực học không có chừng mực, nhưng người bao che cho hành động đó lại càng giúp những con quỷ kia được lộng hành làm hại người khác.

Tôi ngồi lặng nghe nghe từng lời trao đổi, cuối cùng những kẻ đã bắt nạt tôi không phải trả giá.

Chúng chỉ cần xin lỗi qua loa và ném vài tờ tiền bồi thường thuốc men là coi như xong chuyện.

Bọn họ lấy danh nghĩa ‘hòa giải’, ‘vì tương lai các em’, để vùi lấp đi lỗi lầm của con cái mình.

Đối với họ, danh tiếng của gia đình và nhà trường quan trọng hơn một đứa trẻ không được yêu quý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc