Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trần Vân Chiêu không trả lời bà mà chỉ hờ hững lắc đầu.
Lúc này mẹ tôi mới yên tâm, bà chỉnh lại tóc, lấy lại vẻ mặt bình tĩnh như mọi khi.
Bà đến nhanh đi cũng nhanh chỉ để lại sự hỗn loạn trong căn phòng đánh dấu sự xuất hiện của mình.
Từ đầu đến cuối tôi chưa từng nhận được một câu quan tâm nào của người mà tôi gọi là mẹ.
Căn phòng lại một lần nữa có được sự yên bình.
Tôi quay mặt vào tường cố kìm nén những giọt nước mặt trực trào nơi khoé mắt.
Những ngày tháng qua khiến tôi học được cách nuốt ngược nước mắt vào trong.
Căn phòng giờ đây chỉ có tôi và Trần Viên Chiêu, anh tiến đến giúp tôi chỉnh lại dây truyền nước bị mẹ tôi kéo lệch
Rồi anh khẽ kéo dịch ghế rồi ngồi xuống “ Cô học trường A đúng không”
Tôi bất ngờ, quay sang nhìn anh “ Làm sao anh biết?”.
Trần Viên Chiêu không trả lời câu hỏi của tôi, mà lấy từ trong túi áo ra một tấm thẻ nhỏ rồi đưa cho tôi.
Là thẻ học sinh của tôi.
Trên đó ghi rõ học sinh Lương Diên An lớp 11 trường trung học A.
“ Tôi không cố ý đọc thông tin của cô nhưng vì muốn liên lạc với người nhà của cô nên tôi không còn cách nào khác”
Như nghĩ ra gì đó giọng cậu ấy nhỏ dần “Biết vậy đã không gọi”
Dù nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe thấy.
Không biết vì sao câu đó lại chọc đến dây thần kinh cười của tôi khiến tôi không nhịn được mà nheo mắt cười.
Trần Viên Chiêu khẽ nghiêng đầu nhìn tôi “ Có gì đáng cười lắm sao”.
Tôi lắc đầu.
Căn phòng lại một lần nữa chìm vào bầu không khí im lặng.
Tôi cúi đầu, đôi tay siết chặt tấm chăn mỏng “ Trần Viên Chiêu, cảm ơn anh”.
Giọng nói của tôi nhẹ như một lời thú tội,mang theo một chút run rẩy
Anh rời mắt khỏi điện thoại, ngẩng đầu lên nhìn tôi,lông mày hơi nhướng lên“ Hửm”
“ Cảm ơn anh đã cứu tôi”
“ Ừm, không có lần sau đâu”.
“…”
Lương Viên Chiêu đứng dậy, cầm lấy áo khoác chuẩn bị rời đi “ Tôi có chút chuyện phải đi rồi”.
Bước ra đến cửa, anh hơi ngoảnh đầu lại, khoé môi hơi cong lên:“ Tuần sau tôi chuyển đến trường A nhớ chào đón tôi nhé,đàn em”.
Cánh cửa khé đóng lại.
Chỉ còn lại tôi trong căn phòng trắng toát, lạnh lẽo.
Tôi từng nghĩ bản thân đã quen với cô đơn đến mức chai sạn với nước mắt.
Nhưng khi cánh của kia đóng lại, khi bóng lưng của Trần Viên Chiêu biến mất sau cánh cửa, khi không còn ai bên cạch tôi thấy lòng mình trỗng trải.
Cuối cùng tôi cũng không kìm được mà bật khóc.
Từ bé đến lớn tôi không cảm nhận được tình thương của ba mẹ.
Khi biết tôi là con gái, ba trách mẹ là gà không biết đẻ trứng rồi bỏ đi theo người khác.
Mẹ cố gắng níu kéo nhưng chỉ nhận lại tờ đơn ly hôn từ ba.
Bà không làm được gì ngoài việc trút giận lên tôi.
Mỗi lần công việc không thuận lợi, hay có bất cứ điều gì không vui bà đều lôi tôi ra làm bao cát.
Tuổi thơ của tôi chỉ toàn là lời mắng chửi:
“ Mày là đồ vô dụng sao mày không chết luôn đi”
“ Biết vậy tao đã không sinh mày ra”
“ Tại sao mày không phải là con trai, mày là đồ sao chổi”
Mẹ luôn nói tôi là gốc rễ của mọi sự bất hạnh của bà.
Những câu chửi mắng lặp đi lặp lại như những chiếc roi đầy gai nhọn không thương tiếc mà đánh thẳng vào tâm hồn non nớt của một đứa trẻ.
Không chảy máu nhưng đau như thịt nát xương tan.
Tôi lớn lên trong sự ghét bỏ, luôn phải cắm mặt vào sách vở để khiến mẹ tôi hài lòng.
Tôi gần như luôn đứng đầu lớp, giành được giải cuộc thi quốc gia.
Nhưng chỉ cần có một điểm kém hay bị tụt xuống hạng 2 mẹ sẽ không ngần ngại mà mà đánh mắng tôi.
Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy khiến tính cách của tôi trở nên trầm lặng nhút nhát.
Tôi trở thành mục tiêu của nhóm bắt nạt.
Lúc đầu chỉ đơn giản là bàn tán, cô lập, chế giễu tôi.
Khi tôi đi ngang qua, bọn họ sẽ nói tôi õng ẹo mang dáng vẻ lẳng lơ.
Hay thi thoảng họ nói là đứa tự kỷ, mọt sách, bắt tôi thay họ trực nhật, chạy vặt.
Dần dần càng trầm trọng hơn.
Bài kiểm tra của tôi bị xé rách
Hộp bút, cặp sách luôn biến mất rồi lại xuất hiện ở một nơi bẩn thỉu nào đó.
Tôi từng thử phản kháng, nghe người ta nói gặp bạo lực học đường phải báo cho phụ huynh và giáo viên.
Tôi thử nói với mẹ nhưng chỉ lại cái nhíu mày kèm một câu “ Phiền phức”.
Không bỏ cuộc tôi cố gắng tìm đến sự giúp đỡ của giáo viên chủ nhiệm nhưng cô chỉ thờ ơ đáp “Em phải hoà đồng với các bạn hơn”.
Sự bất lực tràn ngập trong linh hồn tôi, như sương lạnh dần dần ngấm vào xương tuỷ.
Tôi không có cách nào cứu lấy bản thân mình, tôi tìm đến người lớn mong nhận được sự cứu vớt.
Nhưng rồi nhận ra họ không phải nơi để tôi dựa vào, mà là cánh cửa tàn nhẫn đóng lại ngăn cách tôi với sự bình yên.
Tôi nghĩ nói với giáo viên có thể cứu tôi khỏi bạo lực nhưng không ngờ đây lại là sự khỏi đâu cho nhưng bi kịch đằng sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)