Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Tro xanh Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Tôi vẫn phải đi học.

Bị ép đối mặt với đám bắt nạt.

Tôi biết những bức ảnh bẩn thỉu về tôi đã bị lan truyền.

Tôi vẫn thường xuyên bị lôi vào nhà vệ sinh.

Lúc đầu giáo viên dù hời hợt vẫn đứng ra căn ngăn nhưng về sau dần dần không còn quan tâm nữa.

Ở một xã hôi luôn đề cao thành tích và danh tiếng,bạo lực học đường bị xem nhẹ, che giấu dưới vỏ bọc “ trẻ con trêu nhau”.

Người lớn luôn yêu cầu nạn nhân tha thứ, hòa giải.

Điều đáng sợ nhất của bạo lực học đường là sự thờ ơ của nhà trường, vô trách nhiệm của gia đình,bênh vực con cái vô điều kiện của các bậc phụ huynh.

Những điều này giết chết niềm tin của nạn nhân vào người lớn, vào công lý và chính bản thân mình.

Những đứa trẻ đáng thương bị ép hiểu rằng sự thật không quan trọng bằng im lặng, chịu đựng là lối thoát duy nhất.

Vì bị bạo lực học đường nên kết quả học tập của tôi sa sút khiến mẹ tôi tức giận.

Bà mắng chửi tôi thậm tệ, dùng roi da quât vào người tôi, ép tôi học đến 3 giờ sáng mới miễn cưỡng buông tha.

Cuộc sống dần trở thành một vòng luẩn quẩn, đi học bị bắt nạt, lực học giảm sút, về nhà lại bị đánh đập, chửi rủa ép ngồi vào bàn học dù đầu trống rỗng.

Bất lực vào cuộc sống tôi quyết định tự tử.Rồi được Trân Viên Chiêu cứu sống.

Ở lại bệnh viện một ngày, trưa hôm sau tôi đã xuất viện.

Không phải vì đã khỏe mà do ngày mai tôi có cuộc thi.

Mẹ sẽ không tha nếu tôi không hoàn thành kỳ thi mất.Bà không quan tâm đến sức khỏe của tôi mà chỉ chăm chăm vào thành tích và điểm số để bà có thể khoe khoang và lên mặt mỗi khi mọi người nhắc đến ba.

Mẹ đến đón tôi về, đương nhiên không phải vì quan tâm hay lo lắng cho tôi mà vì mẹ không muốn bỏ lỡ bất cứ giây phút ôn tập nào.

Vừa về đến nhà mẹ đã kéo tôi vào bàn học: “ Lương Diên An mày đúng là loại không biết điều, sắp thi rồi mà còn tốn thời gian để làm mấy chuyện vớ vẩn. Ngồi vào bàn học ngay cho tao”

Cảm giác tê liệt dần lan ra cả cơ thể tôi, bàn tay cầm bút cũng bắt đầu run rẩy.

“Mày có biết là vì mày tao mới mất chồng,tao phải đi làm cực nhọc để nuôi loại vô dụng như mày,thế mà mày còn làm những điều ngu xuẩn như thế à?” mẹ tôi vẫn chưa thỏa mãn vẫn đứng sao lưng mắng chửi.

Tôi đã quen với nhưng câu chửi này tôi đã quá quen thuộc rồi, quen đến mức như khắc sâu vào trong linh hồn tôi.

Một tập đề dày cộp được ném xuống trước mặt tôi,“hôm qua mày đã hưởng thụ đủ rồi giờ thì thì làm hết đống đề này ngay cho tao”

Nhìn vào tập đề đầu óc tôi trống rỗng,nhưng dòng chữ lướt qua mắt như không thể dừng lại, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ báo thức lại reo.

Tôi thực sự không muốn tỉnh dậy nhưng tiếng mẹ đã vang vọng bên ngoài “ Lương Diên An, cái đồ súc sinh này sao mày còn chưa dậy. Mày mà để trể giờ thi thì tao giết mày”

Tôi tỉnh dậy, vệ sinh cá nhân nhìn thiếu nữ trong gương mặt mày nhợt nhạt, ánh mắt không còn sức sống, tôi thở dài bất lực.

Có lẽ số tôi sinh ra là để chịu khổ.

Mặc đồng phục rồi bước ra ngoài, mẹ đã chuẩn bị bữa sáng cho tôi nhưng tôi không muốn ăn chỉ cắn cho có lệ vài miếng rồi lên xe mẹ đưa đến phòng thi.

Trên đường đi bà không ngừng đe dọa nếu không đạt hạng nhất sẽ đuổi tôi ra khỏi nhà.

Chiếc xe dưng lại trước địa điểm thi.

Gió lùa vào người tôi, mát lạnh.

Giám thị gọi to “Thí sinh Lương Diên An số báo danh 060223”

Tôi ngồi vào chỗ, bàn tay nắm chặt cây bút đến trắng bệch.

Đề thi được phát xuống.Tôi nhìn chăm chăm vào những con chữ đang nhảy múa trước mắt, đầu vang vảng lên lời đe dọa của mẹ “ Nếu mày không được hạng nhất” , “ Nếu mày không được hạng nhất”.....

Tôi cắm cúi viết, từng nét chữ như từng sợi dây cứu mạng cuối cùng mà tôi có thể bám víu.

Tôi không biết tôi đang làm bài vì chính tôi hay chỉ để thỏa mán sự phù phiếm của mẹ.

Bước ra khỏi phòng thi, ánh nắng chiếu gắt khiến tôi phải nheo mắt lại.

Xung quanh tôi là những bạn học khác đang ùa vào lòng gia đình.

Những đứa trẻ đó như những cánh chim non nớt lần đầu được bay xa đã phải chịu ấm ức liền xà về vòng tay của ba mẹ nũng nịu để được dỗ dành.

Phía xa tôi đã thấy bóng dáng của mẹ, bà đứng dựa người vào cửa xe không kiên nhẫn mà nhìn đồng hồ đeo tay.

Vừa thấy tôi bước đến bà đã vội hỏi

“Có làm được không? Chắc chắn đứng hạng nhất đúng không?”

Tôi chỉ khẽ gật đầu mà không trả lời nhưng đều đó cũng đủ làm bà vui hơn một chút, cơ mặt cũng được giãn ra.

Về đến nhà, tôi được đặc cách một ngày nghỉ ngơi, mẹ tôi đưa tôi về xong cũng vội vã rời đi.

Cứ vậy tôi ngồi đó một lúc lâu rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Khi tỉnh dậy trời đã sẩm tối.

Bước ra ban công, nhìn xuống con đường phía trước, dưới ánh đèn vàng vọt mọi người đi lại vội vã.

Mẹ vẫn chưa về, căn nhà vắng tanh lạnh lẽo.

Không biết vì sao tự dưng tôi lại muốn bến bờ biển.

Gió biển táp vào mặt lạnh buốt y như hôm tôi nhảy xuống biển.

Tiến đến mỏm đá ít người hôm trước, ở đây được giăng dây bảo vệ có lẽ là vì tôi nên họ làm vậy để trách những người khác nhảy theo.

Tôi trèo qua dàn dây bảo vệ,ngồi ở mép đá ngắm nhìn từng đợt sóng vỗ ào ào.

Bỗng có một lực tay mạnh mẽ kéo ngược tôi về phía sau.Chưa kịp để tôi hoàn hồn, cơ thể tôi đã bị ôm chặt cứng.

Không phải chứ chả lẽ giờ này ở mỏm đá lại có biến thái à.

Một giọng nam trầm ấm quen thuộc vang lên bên tai tôi: “Lương Diên An, cô bị điên à? Lại muốn nhảy nữa, tôi không còn đủ sức để kéo cô lên bờ đâu”.

Tôi hơi sững người lập tức nhớ ra giọng nói này.

Là Trần Viên Chiêu.

Tôi cảm nhận được trái tim trong lồng ngực đang đập nhanh hơn bình thường.

“Tôi không có nhảy,Trần Viên Chiêu anh buông tôi ra trước đi”tôi hơi bối rối, dù sao cũng đang đúng cạch mỏm đá cả hai rất dễ ngã xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc