Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi gặp Trần Viên Chiêu năm tôi 16 tuổi.
Không phải là cuộc gặp gỡ đầy lãng mạn như trong tiểu thuyết hay viết, mà khi đó tôi chỉ là một cái bóng mờ trong thế giới đầy hỗn loạn.
Tôi gặp anh trong một tình huống thật sự rất khó nói.
Bầu trời khi đó đen kịt như sự báo hiệu cho một trận giông tố sắp diễn ra
Tôi đứng bên bờ biển lặng lẽ nhìn trời âm u.
Tôi không bận rộn như những người khác. Cũng chẳng còn đủ sợ hãi để vội vàng.
Nhìn triều cường dần lên cao, sóng đánh vào từng lớp đá ở kè biển tung bọt trắng xóa.
Nước biện mặn chát dần chảy vào khoang mũi và khoang miệng, tôi nhắm chặt mắt để bóng tối và sự lạnh giá nuốt lấy linh hồn mình.
Với nhiều người đây là hành động dại dột, ngu xuẩn nhưng với tôi đó là sự giải thoát khỏi vũng lầy sâu thẳm không lối thoát.
Nhưng rồi lại một tiếng “ùm” lớn vang lên. Một bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay tôi kéo tôi lên phía trên.
Tôi lúc này đã gần mất đi ý thức, bản năng muốn giãy dụa để thoát khỏi người kia nhưng dưỡng khí trong phổi đã gần đến giới hạn, tôi chính thức mất ý thức.
Khi tỉnh dậy, tôi cảm nhận được mùi cồn, tiếng máy móc lạch cạch và cả tiếng cằn nhằn của một thiếu niên xa lạ .
Trần nhà trắng toát, lạnh lẽo như những ký ức hỗn loạn trong đầu tôi lúc này.
Bạo lực học đường, vô tâm của giáo viên, sự lạnh nhạt từ gia đình đã dồn tôi đến bờ vực sâu thẳm không tìm thấy lối thoát,đầu tôi lúc này hiện lên ý nghĩ giá mà người kia không cứu mình thì tốt.
Tôi gắng gượng ngồi dậy, cổ họng đau rát chỉ phát ra một vài tiếng nghe như vịt kêu.
Người kia ngồi cạch vội đỡ tôi dậy, miệng vẫn không ngừng cằn nhằn
“ Cô bị điên à? Có việc gì không giải quyết được mà phải làm đến mức đó..”
Tôi nhìn thẳng vào mặt anh, thì ra là một anh chàng vô cùng đẹp trai, mái tóc còn hơi ướt, hàng lông mi dài như đôi quạt nhỏ, môi mỏng, mũi cao là hình tượng bạn trai lý tưởng của các cô gái thời nay.
Tên anh là Trần Viên Chiêu, tôi biết điều đó qua bảng tên trên áo đồng phục của anh.
“ Tại sao lại cứu tôi”- giọng tôi khàn khàn, cứng đờ vô cùng khó nghe.
Trần Viên Chiêu không nói gì chỉ lặng lẽ đưa cốc nước trên bàn cho tôi: “ Uống đi, giọng cô như tiếng vịt đực, cô nói như thể sợ người khác nghe hiểu lời mình nói vậy”
Tôi đón lấy cốc nước, nhấp thử một ngụm, thật ấm áp.
Cảm giác đau rát nơi cổ họng dần dịu lại, tôi lại cất lời
“ Đáng lẽ cậu không nên cứu tôi. Xin lỗi đã làm phiền cậu rồi”
Anh đứng lặng người, chăm chú nhìn tôi.
Phòng bệnh là một căn phòng cạch bờ biển, lúc này đã là chiều tối ánh sáng cuối ngày xuyên qua ô cửa sổ nhỏ hắt lên tường trắng của bệnh viện tạo nên những vệt vàng cam nhạt hòa.
Thật kỳ lạ rõ ràng chỉ vài tiếng trước bầu trời còn âm u mà bây giờ may đen đã tan hết
Tôi hướng ánh mắt ra ngoài khung cửa sổ, biển đã trở nên lặng yên không còn gào thét như lúc sáng nữa.
Mặt nước trải dài vô tận,loang loáng ánh hoàng hôn, đẹp đến mức không thực
Bỗng nhiên cửa phòng bật mở, một bóng người vụt qua rồi một tiếng ‘chát’ vang lên, mặt tôi nhiều thêm vết hằn của 5 ngón tay.
Mặt tôi nghiêng sang một bên,đầu ong lên vì cú tát bất ngờ.
Má tôi nóng rát,mẹ tôi giơ tay lên định tát thêm một cái nữa nhưng bị Viên Chiêu nhanh tay giữ lại.
Mặt mẹ tôi mắt đỏ ngầu đầy giận dữ, thoạt nhìn có thể nghĩ bà ấy vì lo lắng cho tôi mà tức giận nhưng sự thật bà ấy chỉ sợ người ngoài dị nghị vì tôi làm “điều ô nhục”.
Bà gào lên:
“Lương Diên An, mày còn có mặt mũi sống hả? Sao mày không chết luôn đi mày sống làm gì nữa. Mày sống một này tao cảm thấy nhục nhã một ngày. Loại vô dụng như mày chết luôn đi”
Vừa nói bà ấy vừa cố gắng giãy dụa cố thoát ra khỏi bàn tay rắn chắc của Trần Viên Chiêu.
Dù không cảm nhận được nhưng tôi thấy bàn tay đang nắm cổ tay mẹ tôi siết chặt khiến bà ấy lùi lại một bước.
“ Đây là bệnh viện, không phải nơi để bà có thể làm loạn”. Gương mặt Viên Chiêu đã không còn vẻ điểm tĩnh ban đầu mà thay vào đó là sự cứng rắn mạnh mẽ.
Mẹ tôi hơi sững lại dường như đã lấy lại được sự bình tính.
“Loại như nó đáng lẽ không nên được sinh ra, sống chỉ biết làm xấu mặt tao thà rằng chết đi cho rảnh nợ”. Bà thoát khỏi tay anh, lẩm bẩm chửi.
Mặt bà ta dần dịu lại không còn vẻ độc địa như ban nãy.
Dù cho bà có đối xử với tôi không tốt nhưng đối với người ngoài bà luôn giữ dáng vẻ nho nhã, hiền từ. Khi nãy có lẽ vì quá xúc động mà bà mất đi bình tĩnh.
Giờ đây khi đã ổn định lại, bà quay sang phía Trần Viên Chiêu giọng hiền từ “ Cảm ơn cháu đã cứu con nhóc này, nó có làm cháu có bị thương không?”
Thật nực cười, tôi là con gái của bà ấy nhưng từ khi bước vào phòng bệnh tôi vẫn chưa nhận được một lời hỏi han nào.
Mẹ tôi lúc nào cũng vậy, luôn lo lắng cho tất cả mọi người trừ tôi.
Có lẽ vì tôi là con gái, vì khi mang thai tôi ba tôi không chịu đựng được thiếu thốn mà tìm người đàn bà khác bỏ rơi mẹ nên bà ấy vô cùng căm hận tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)