Bối Thanh Hoan ngơ ngác đặt gương xuống, đột nhiên như nhớ ra điều gì, vén áo lên xem phần bụng dưới bên phải của mình.
May quá may quá, chỗ đó nhẵn nhụi phẳng phiu, trắng trẻo hoàn hảo.
Đúng là dọa người quá đi!
Trong giấc mơ vừa rồi, vết thương trên người cô đau đớn vô cùng.
Bối Thanh Hoan ngồi phịch xuống giường, liên tục nhớ lại tình cảnh trong mơ, cảm thấy mọi chuyện rõ ràng đến mức khó tin.
Rõ ràng đến mức cô bắt đầu cảm thấy, đó chính là kiếp trước của mình.
Tiếng lòng của Mai Tố Cầm nói, cô nuôi lớn hai đứa trẻ… hiến thận… Chính Hồng ra nước ngoài…
Thế này chẳng phải là trùng khớp rồi sao!
Chết tiệt!
Đúng là đầu óc có vấn đề rồi.
Bối Thanh Hoan nghĩ tới nghĩ lui không nghĩ ra.
Nhưng sáng sớm hôm sau, đáp án dường như đã xuất hiện.
Mới sáng sớm, Yến Quế Phương đã chạy vào phòng gọi cô: “Mau dậy đi, ông nội con đến rồi! Mẹ đã nói việc hủy hôn không dễ dàng như vậy mà, ngay trong đêm Mai Tố Cầm đã đi tìm ông nội con. Ông cụ đang ngồi bên ngoài kìa, bảo hôm nay không làm rõ mọi chuyện thì không cho mẹ đi làm, con mau dậy đi.”
Bối Thanh Hoan đành phải dậy.
Trong phòng khách, một ông lão hơn tám mươi tuổi đang ngồi đó, chính là Bối Thập An.
Ông gầy gò, để râu, trông vô cùng nghiêm khắc.
Bối Thanh Hoan nhìn ông một cái, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ trào dâng trong lòng.
Quen thuộc là vì, từ nhỏ đã biết, đây là ông nội.
Xa lạ là vì bình thường rất ít gặp, lần cuối cùng hai người gặp nhau là khi cô đến chào từ biệt trước khi xuống nông thôn.
Trông ông cụ dường như chẳng hề thay đổi gì so với năm năm trước.
Bối Thanh Hoan hít một hơi, đi tới lễ phép chào hỏi: “Ông nội, ông đến rồi ạ.”
Bối Thập An khẽ nâng mí mắt sụp xuống nhìn cô cháu gái nhỏ, khuôn mặt căng cứng không chút giãn ra, ngược lại còn gõ gõ cây gậy trong tay quát: “Quỳ xuống!”
Mãi mãi là như vậy.
Hơi một tí là bắt người ta quỳ xuống để thể hiện uy quyền của bậc trưởng bối.
Bối Thanh Hoan lén lút trợn trừng mắt, không nhúc nhích.
Giọng Bối Thập An cao lên: “Mày có muốn tao bưng bài vị của bố mày ra, mở cửa cho cả khu tập thể đến xem không?”
Yến Quế Phương nhẹ nhàng kéo tay áo Bối Thanh Hoan: “Giả vờ một chút, giả vờ một chút đi!”
Bối Thanh Hoan hít sâu, từ từ quỳ xuống trước mặt ông lão.
Bối Thập An quát lớn: “Ai cho mày cái gan dám chạy đến nhà họ Tần hủy hôn? Ai cho mày cái mặt mũi mà mở miệng đòi lại tiền lễ? Nhà họ Bối tao không thể mất mặt thế này được!”
Bối Thanh Hoan thẳng lưng không lên tiếng.
Yến Quế Phương nói nhỏ: “Bố, nhà họ Tần coi khinh Thanh Hoan như vậy, cậu Tần Chính Hoa đó cũng chẳng thèm quan tâm đến Thanh Hoan…”
“Chưa đến lượt cô lên tiếng!” Bối Thập An nhìn cũng không thèm nhìn Yến Quế Phương, chỉ lo mắng nhiếc: “Cô là vợ kế, nếu không phải tại cô sinh ra nó thì nhà chúng ta đã không tan đàn xẻ nghé! Cô còn mặt mũi nào mà nói!”
Yến Quế Phương nghẹn họng.
Bối Thanh Hoan nhắm mắt lại, tiếp tục nhẫn nhịn.
Bối Thập An vô cùng hài lòng hừ một tiếng, rút tờ giấy đính ước từ trong chiếc áo khoác vải thô kiểu cũ ra, ném trước mặt Bối Thanh Hoan:
“Không được hủy hôn! Giấy đính ước tao đã lấy về rồi, nhà họ Bối tao chưa từng có người phụ nữ nào hủy hôn cả, tao nói cho mày biết, mày mà dám hủy hôn, tao đánh gãy chân mày!”
Bối Thanh Hoan vẫn không nói chuyện.
Nhưng mà, sự im lặng như vậy, khiến cơn giận của Bối Thập An, không còn lớn như lúc đầu nữa.
Ông lão ngoài tám mươi tuổi thở hồng hộc một hồi, rồi mới hạ giọng xuống:
“Thanh Hoan, mày là đứa cháu nhỏ nhất trong nhà, mày kết hôn rồi ông nội mới yên tâm nhắm mắt được. Ngoan ngoãn gả đi, lúc cưới ông nội sẽ mừng cho mày một phong bao lì xì thật lớn, rõ chưa?”
Bối Thanh Hoan lên tiếng rồi: “Bao nhiêu tiền?”
Bối Thập An sững sờ: “Hả?”
Bối Thanh Hoan cao giọng: “Tôi nói, phong bao lì xì thật lớn của ông là bao nhiêu tiền? Có đủ mua đứt cả đời tôi không?”
“Mày!” Ông lão giơ cây gậy trong tay lên định đánh: “Dám cãi lại à!”
Bối Thanh Hoan nhẹ nhàng giữ chặt cây gậy, rồi dứt khoát giật mạnh một cái, tước phắt từ tay ông lão ném sang một bên.
Cô đột nhiên đứng dậy, đi mở cửa phòng:
“Đừng đe dọa tôi, tôi không sợ người ta xem đâu. Ông có bưng bài vị của bố tôi ra cũng chẳng ích gì. Tóm lại tôi không gả, muốn gả thì ông tự đi mà gả! Lúc tôi và mẹ vất vả sống qua ngày thì ông coi như không có chúng tôi, giờ ép tôi gả đi rồi ông lại đến bảo tôi là người nhà họ Bối? Tôi nói cho ông biết, tôi không còn là con bé Bối Thanh Hoan mười sáu tuổi từng khóc lóc cầu xin ông để không phải xuống nông thôn nữa đâu. Năm nay tôi hai mươi tuổi rồi, tôi chẳng cần nhà họ Bối các người nuôi nữa!”
Ông cụ hoàn toàn không ngờ tới, năm năm không gặp, đứa con ranh chết tiệt này thế mà lại gan lỳ đến thế.
Lúc xuống nông thôn, nó còn khóc suốt cơ mà!
Đúng là phản rồi!
Bối Thập An run rẩy chỉ tay: “Mày, mày, mày... mày...”
Bối Thanh Hoan cắt ngang lời ông:
“Đừng nổi giận, không đáng đâu. Sống được đến tám mươi hai tuổi đã là thọ lắm rồi, nếu ông có mệnh hệ gì trong nhà chúng tôi, tôi không có tiền lo hậu sự chu toàn cho ông đâu. Ông về đi, đến thế nào thì về thế nấy, cứ như trước đây, coi như nhà họ Bối không có đứa cháu này!”
Ông lão tức điên lên, “mày... mày...” nửa ngày không thốt nên lời, rồi ôm ngực thở hồng hộc.
Yến Quế Phương sợ hãi kéo tay áo con gái: “Thanh Hoan, đừng nói nữa con, mau dừng lại đi, ông nội con có bệnh tim, đừng làm ông tức đến mức ngất xỉu!”
Bối Thanh Hoan quay người vào phòng, lấy hộp đựng kim châm cứu của mình ra, chọn hai cây kim dài chừng mười hai phân, cầm đến trước mặt ông lão:
“Ông nội, ông cứ nghĩ kỹ rồi hẵng ngất. Hai cây kim dài này của tôi mà châm xuống thì ông không chết được đâu, nhưng ở cái tuổi này của ông, một khi ngất xỉu mà đại tiểu tiện không tự chủ thì mất hết thể diện đấy.”
Kim rất mảnh, rất dài, lóe lên ánh kim lạnh lẽo dưới ánh nắng ban mai.
Trông thật rợn người.
Ông lão nhìn hai cây kim đến mức hoa cả mắt, đành phải gượng chống đỡ chứ không dám ngất xỉu.
Chỉ nghe tiếng thở hồng hộc như bễ lò rèn của ông lão: “Đồ súc sinh ngỗ nghịch! Không ngờ mày lại bất hiếu như vậy, sớm biết thế tao đã bóp chết mày từ khi mới sinh ra rồi!”
Bối Thanh Hoan ung dung đáp trả ông:
“Sớm biết? Tôi mà sớm biết ông là người ông nội như vậy, tôi đã không đến nhà ông đầu thai rồi! Ông nội, tôi lớn rồi, sẽ không để các người bắt nạt nữa đâu, năm xưa bố tôi mất, chuyện ông hùa với anh cả bọn họ bắt nạt mẹ tôi, tôi không tìm các người nói lý đã là rất tốt rồi, ông lại còn muốn ỷ già lên mặt đến nắn gân tôi, về đi, chuyện nhà họ Tần, tôi sẽ tự mình liệu liệu mà làm.”
Dù trong lòng vô cùng tức giận nhưng cô cũng biết nếu ông lão có mệnh hệ gì trong nhà mình thì quả thật sẽ rất phiền phức.
Bối Thanh Hoan nhặt cây gậy lên đặt bên cạnh ông lão: “Cầm lấy, sau này đừng hòng đánh tôi nữa, tôi không để ông đánh nữa đâu.”
Ông lão giật phắt lấy gậy, thở hồng hộc, thở đến mức Yến Quế Phương bên cạnh phải túm chặt lấy vạt áo con gái.
Nhưng mà, ông lão không hề ngất xỉu.
Sau khi thở dốc một hồi, ông chống gậy gõ gõ xuống đất: “Bối Thanh Hoan, đồ súc sinh! Mày quên lúc bố mày lâm chung đã dặn dò mày những gì rồi phải không? Thế mà mày dám đối xử với tao như vậy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

