Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Con gái không muốn, cũng không dám trở thành người con bất hiếu như vậy."
Những lời của Tần Lăng Hàm cũng khiến Tần Viễn Đức không khỏi phải suy ngẫm.
Nếu hôm nay để Tần Vân Yên chiếm đoạt cửa hàng, chẳng khác nào bất kính với di chúc của lão phu nhân, chẳng phải ông ta cũng sẽ bị coi là kẻ bất hiếu hay sao?
Tần Viễn Đức vốn rất coi trọng danh tiếng của mình, nghĩ đến điều này, ông ta trừng mắt nhìn Tần Vân Yên, cảm thấy bản thân đã quá nuông chiều đứa con này, khiến nó hành xử tùy tiện như vậy, đến cả danh tiếng của ông ta cũng không để vào mắt.
Tần Vân Yên vừa bị Tần Lăng Hàm đánh cho một trận, sau lại bị Tần Viễn Đức trừng mắt, trong lòng đầy ấm ức, liền bật khóc.
Bình thường, Tần Viễn Đức thấy nàng ta như vậy, chắc chắn sẽ dịu giọng an ủi.
Nhưng hôm nay, Tần Viễn Đức đang giận dữ, thấy nàng ta như vậy, càng thấy Tần Vân Yên không biết điều.
Liễu thị thấy Tần Viễn Đức nổi giận, liền vội vàng đứng ra che chắn cho Tần Vân Yên, thay nàng ta biện bạch: "Lão gia, chuyện này không thể trách Yên Nhi. Việc lấy cửa hàng là do thiếp chủ trương. Nhưng thiếp làm vậy, cũng là vì nghĩ cho lão gia."
"Hầu phủ là một gia đình như vậy, nếu Yên Nhi muốn có chỗ đứng vững chắc, nhất định phải có chút của cải làm vốn liếng. Chỉ khi nắm giữ được Hầu phủ, lão gia mới có cơ hội thăng tiến."
"Thiếp tin rằng, lão phu nhân trên trời có linh thiêng, vì tiền đồ của lão gia, chắc chắn cũng sẽ đồng ý với cách làm của thiếp."
Liễu thị vừa nói xong, liền nhìn về phía Tần Lăng Hàm: "Đại tiểu thư vốn là người hiểu biết phải trái, tự nhiên cũng sẽ hiểu được sự lợi hại trong chuyện này."
"Đại tiểu thư cứ yên tâm, người là đại tiểu thư của phủ, phủ sẽ không bạc đãi người. Hôm nay người nhường mấy gian cửa hàng này cho Yên Nhi để giải quyết khó khăn trước mắt, đến ngày người xuất giá, phủ nhất định sẽ chọn những thứ tốt hơn để bù đắp cho người."
Liễu thị quả nhiên là người được Tần Viễn Đức sủng ái nhất, rất biết cách nói chuyện, chỉ vài câu đã biến việc cướp cửa hàng trở nên hợp tình hợp lý.
Lúc này, nếu Tần Lăng Hàm không giao ra cửa hàng, thì chính là không nghĩ đến tiền đồ của Tần Viễn Đức.
Trong lòng Tần Lăng Hàm càng thêm mỉa mai nhưng vẻ mặt lại không hề lộ ra.
Nàng khẽ cắn môi, vẻ mặt càng thêm yếu đuối.
Thân thể nàng khẽ run rẩy, sắc mặt tái nhợt như thể sắp ngất đi: "Cha cứ yên tâm. Không cần di nương phải nói, ba gian cửa hàng này, con gái vốn cũng định trả lại cho cha. Con gái biết rõ mình không có khả năng quản lý, không thể quản lý tốt ba gian cửa hàng này, giữ lại cũng vô ích, chi bằng giao cho cha xử lý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















