"Thêm nữa, việc con ức hiếp tỷ cả mà lan truyền ra ngoài, con còn muốn giữ thanh danh của mình nữa không?"
Nghĩ đến những hậu quả có thể xảy ra từ chuyện hôm nay, Tần Viễn Đức giận dữ khôn nguôi, trừng mắt nhìn Tần Vân Yên và nói: "Quỳ xuống ngay, xin lỗi tỷ tỷ con cho tử tế!"
Tần Vân Yên đương nhiên không muốn, nhưng khi đối diện với ánh mắt đầy giận dữ của Tần Viễn Đức, ả ta không dám làm càn.
Ả nghiến răng, đáy mắt lóe lên một tia căm hận.
Sau đó, ả chậm rãi tiến đến trước mặt Tần Lăng Hàm: "Bịch" một tiếng, hai đầu gối quỳ mạnh xuống đất, lớn tiếng nói với Tần Lăng Hàm: "Hôm nay là muội không hiểu quy củ, nhiều lần xúc phạm tỷ tỷ, xin tỷ tỷ thứ lỗi."
Tần Lăng Hàm nhìn Tần Vân Yên đang cúi đầu, nhưng vẫn không có ý định dễ dàng tha thứ cho ả như vậy.
"Chính là vì ngày thường ta quá nuông chiều con, mới khiến con hành sự không có chừng mực như vậy." Tần Viễn Đức nói với Liễu thị: "Ngày mai tìm cho nó một bà vú dạy dỗ, học quy củ cho đàng hoàng, trước khi xuất giá không được ra khỏi phủ."
"Thiếp đã biết." Liễu thị cũng không dám phản bác Tần Viễn Đức vào lúc này, ngoan ngoãn đáp lời.
Khóe miệng Tần Lăng Hàm hơi nhếch lên.
Tần Vân Yên vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy nụ cười của Tần Lăng Hàm, trong lòng càng thêm căm hận.
Giải quyết xong chuyện của Tần Vân Yên, Tần Lăng Hàm tiếp tục nhìn Tần Viễn Đức, mở lời: "Cha, lúc tổ mẫu còn sống, tổ mẫu luôn lo lắng nhi nữ không có chỗ dựa, bị người ta bắt nạt. Không biết cha có đồng ý giao ba gian cửa hàng ở ngoại thành cho nhi nữ quản lý không?"
"Như vậy, nhi nữ cũng coi như có cửa hàng phòng thân rồi. Chắc là tổ mẫu dưới suối vàng cũng sẽ không trách nhi nữ."
Ba gian cửa hàng ở ngoại thành mà Tần Lăng Hàm nhắc đến chính là tiệm lương thực và tiệm thuốc.
Vì vị trí không tốt, ít người lui tới, ba gian cửa hàng này hầu như không có lợi nhuận gì, Tần Lăng Hàm không nhắc đến, Tần Viễn Đức cũng quên mất còn có ba gian cửa hàng này.
Ba gian cửa hàng không ai đoái hoài đổi lấy cửa hàng đang ăn nên làm ra của Tần Lăng Hàm, vừa giải quyết được lời đàm tiếu của người ngoài nói ông ta bất hiếu, bạc đãi đích nữ, vừa có thể để Tần Vân Yên mang đi lấy lòng tiểu hầu gia, một lúc giải quyết được mọi vấn đề.
Tần Viễn Đức nhìn đứa con gái đích tôn này cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
"Con có lòng." Tần Viễn Đức nói với Tần Lăng Hàm, giọng điệu ôn hòa.
"Vì Tần phủ, nhi nữ cam tâm tình nguyện." Tần Lăng Hàm dịu dàng đáp lời.
Nàng bảo Ngọc Lộ vào phòng, lấy chiếc hộp đựng văn tự địa khế rồi trao cho Tần Viễn Đức.
Nhận thấy đích nữ mà ông ta vốn không ưa này lại tỏ ra hiểu biết trong những việc trọng đại, Tần Viễn Đức lên tiếng: "Chút nữa ta sẽ cho người mang văn tự địa khế của ba gian cửa hàng ở ngoại thành đến cho con."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



