Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Tần Vân Yên trong bộ dạng thảm thương, Liễu thị kinh hoàng và xót xa, vội vàng ôm chặt lấy nàng: "Yên Nhi? Sao con ra nông nỗi này? Ai ác độc đến mức ra tay tàn nhẫn với con như vậy?".
Lời nói ám chỉ sự độc ác của Tần Lăng Hàm.
Khi nhìn thấy hai người, Tần Vân Yên như tìm được chỗ dựa vững chắc.
Nàng ta bò đến trước mặt Tần Viễn Đức, vừa khóc lóc vừa kể lể: "Cha, cha nhất định phải làm chủ cho con! Tỷ ấy phát điên rồi, túm lấy con mà đánh. Tỷ ấy... tỷ ấy còn muốn hủy hoại dung nhan của con nữa! Nếu không có cha đến kịp thời, con... con sợ là...".
Tần Vân Yên khóc lóc vô cùng thảm thiết.
Các nha hoàn xung quanh cũng hùa theo: "Đúng vậy, đúng vậy, vừa rồi đại tiểu thư đã đánh nhị tiểu thư một trận, còn cầm đá định rạch mặt nhị tiểu thư nữa. Hung dữ lắm, bọn nô tỳ kéo cũng không được".
"Cha, người đã nghe thấy rồi chứ! Nhất định phải trừng trị..." Tần Vân Yên vừa nói vừa liếc nhìn Tần Lăng Hàm với ánh mắt đắc ý, chờ đợi Tần Lăng Hàm bị phụ thân trừng phạt.
Tần Lăng Hàm với mái tóc rối bù, hốc mắt đỏ hoe ngồi bệt trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt ướt đẫm, trông vô cùng thảm hại và đáng thương.
So với vẻ điên cuồng vừa rồi thì khác nhau một trời một vực.
Tần Vân Yên ngẩn người, không ngờ Tần Lăng Hàm lại biết diễn kịch đến như vậy.
"Lão gia, nhị tiểu thư nói bậy, rõ ràng là họ bắt nạt tiểu thư nhà ta." Nha hoàn Ngọc Lộ quỳ bên cạnh Tần Lăng Hàm, phẫn nộ tố cáo.
So với Tần Lăng Hàm, Tần Vân Yên tuy có chút chật vật nhưng trên người không có vết thương hở nào rõ ràng.
So sánh như vậy thì ai bắt nạt ai quá rõ ràng.
Tần Vân Yên tức đến nghẹn họng trước màn kịch này của Tần Lăng Hàm, hận không thể xông lên cào nát mặt nàng ta.
Tần Viễn Đức càng nhíu chặt mày hơn.
Ông ta cũng biết đôi chút chuyện trong phủ, chỉ là vốn không thích đứa con gái đích xuất nhu nhược này nên bình thường chỉ cần không làm quá đáng, ông ta sẽ nhắm mắt làm ngơ cho qua.
Nhưng hôm nay, Tần Vân Yên lại dẫn theo nha hoàn đánh Tần Lăng Hàm ra nông nỗi này.
Có nhiều nha hoàn ở đây như vậy, nhỡ có ai lắm miệng đem chuyện hôm nay truyền ra ngoài, chẳng phải ông ta cũng mang tiếng là không phân biệt đích thứ, để mặc cho con gái thứ ức hiếp con gái đích hay sao.
Tần Lăng Hàm nhìn thấu tâm tư của Tần Viễn Đức.
Nàng cố gắng kìm nén tiếng khóc, từ từ mở lời: "Cha, việc hôm nay giữa con và muội muội xảy ra tranh chấp, cũng là do bất đắc dĩ".
Tần Viễn Đức cũng biết tính cách nhu nhược của Tần Lăng Hàm nên để nàng tiếp tục nói.
Tần Lăng Hàm liếc nhìn Tần Vân Yên rồi tiếp tục: "Hôm nay muội muội dẫn người đến là muốn cướp địa khế ba gian cửa hàng mà tổ mẫu đã đặc biệt dặn dò trước khi qua đời, để lại làm của hồi môn cho con".
"Nếu cứ dễ dàng giao nhi nữ của mình ra như vậy, thứ nhất là hổ thẹn với tình yêu thương mà tổ mẫu đã dành cho. Thứ hai, nếu chuyện này bị đồn ra ngoài, người đời sẽ đánh giá cha ra sao đây?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















