"Đúng đấy, không được thì để tôi!"
……
Chu Đại Bằng cảm thấy vô cùng xấu hổ, hắn vội vàng bò dậy, mặt mũi sa sầm lại trông khá đáng sợ.
Thư Đan Đan nắm chặt tay, thầm mắng trong lòng: "Thư Mạn chết tiệt, đều tại chị, nếu không phải chị để lại bó củi này cho tôi, tôi cũng sẽ không phải nhờ anh Đại Bằng giúp, món nợ này tôi nhất định phải tính sổ với chị!"
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng cô ta vẫn phải giải quyết tình cảnh trước mắt!
Cô ta giả vờ giận dỗi nói: "Đều tại em, nếu hôm nay em không mặc váy thì đã không phải làm phiền anh Đại Bằng rồi, hại anh bị ngã, đều là lỗi của em."
Chu Đại Bằng nhìn chằm chằm vào bộ ngực nhấp nhô của Thư Đan Đan, trắng nõn nà, chắc là rất mềm mại nhỉ?
Nhìn thấy khuôn mặt đầy áy náy của cô ta, ngọn lửa bực tức trong lòng hắn liền tan biến, hắn mỉm cười an ủi: "Không sao, vừa rồi là anh bất cẩn thôi, anh vác được mà."
Vẻ mặt Thư Đan Đan tràn ngập ngưỡng mộ nói: "Anh Đại Bằng cố lên, em biết anh làm được."
Chu Đại Bằng gật đầu, dục vọng muốn che chở trong lòng dâng trào mãnh liệt, cả người gã hừng hực ý chí chiến đấu, hệt như một con mãnh hổ vừa xuống núi.
Gã thoăn thoắt bó gọn lại số củi vừa rơi vãi lung tung. Rút kinh nghiệm xương máu từ cú ngã ban nãy, lần này Chu Đại Bằng đã cẩn trọng hơn rất nhiều. Sau khi gắng sức vác được bó củi lên vai, gã tuyệt nhiên chẳng dám đứng thẳng người lên nữa mà cứ thế còng lưng, cắm mặt bước từng bước nặng nề về hướng nhà họ Thư.
Thư Đan Đan đắc ý liếc mắt nhìn đám thanh niên đang đứng trố mắt xem trò vui, sau đó cô ta đỏng đảnh lắc mông rảo bước đuổi theo sau.
Thư Mạn về tới nhà, cô đẩy cổng bước vào, đặt con dao bổ củi ngay ngắn dưới mái hiên rồi chuẩn bị bước vào buồng nằm nghỉ ngơi.
Vẻ mặt Lý Gia Anh nghi ngờ, hỏi: "Những gì mày nói là thật à?"
"Cháu nào dám lừa dối thím Anh, thím không tin thì tự mình đi xem đi." Nói xong, Thư Mạn bèn quay về phòng, cất giấu thành quả của mình.
Lý Gia Anh không tin, con gái bà ta làm sao có thể ngốc nghếch đến mức đi giúp Thư Mạn vác củi cho được? Chuyện này nhất định là có uẩn khúc gì ở trỏng rồi.
Không được, bà ta phải đích thân đi coi thử mới yên bụng.
Lý Gia Anh tiện tay vớ lấy cái nón lá rồi lật đật rảo bước đi ra ngoài.
Mới đi được nửa đường, từ đằng xa bà ta đã trông thấy bóng dáng đỏ rực quen thuộc của Thư Đan Đan. Bà ta vừa toan bước tới thì phát hiện ngay phía sau con nhỏ còn có một người đàn ông nữa.
Bà ta nheo mắt nhìn cho kỹ lại, đó chẳng phải là thằng con trai cưng của nhà họ Chu hay sao? Từ hồi nào tới giờ mà con Đan Đan lại quen biết thân thiết với gã như vậy cà?
Nghĩ tới căn nhà tường hai tầng khang trang với chiếc xe tải lớn của nhà họ Chu, hai mắt Lý Gia Anh bỗng sáng rực lên. Nếu con Đan Đan mà gả được cho thằng Đại Bằng này, chẳng phải là chim sẻ hóa phượng hoàng hay sao?
Ôi chao ôi, con gái rượu của tôi đúng là lợi hại hết phần thiên hạ, tới cả cậu ấm nhà họ Chu mà nó cũng thu phục êm ru, quá sức xuất sắc luôn! Đúng là con gái của Lý Gia Anh này, giỏi giang hết chỗ chê!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

