Sợ hai người trẻ nhìn thấy sẽ ngại ngùng, Lý Gia Anh vội vàng nấp vào góc tường, nhìn hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ đi về phía nhà mình.
Về đến nhà họ Thư, Chu Đại Bằng gần như kiệt sức, hắn vứt củi vào bếp rồi thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ kiếp, mệt chết ông đây.
Hắn xoa bờ vai, phát hiện vai áo đã bị dây thừng làm đen bẩn một mảng lớn, lông mày nhíu lại.
Thư Đan Đan là người tinh ý, cô ta vội vàng chạy vào nhà, bưng một cốc nước, còn chu đáo cho thêm một thìa đường trắng, đưa cho hắn nói: "Anh Đại Bằng vất vả rồi, đây là nước đường em pha cho anh, anh uống nhanh đi."
Chu Đại Bằng đưa tay nhận lấy cốc nước từ tay Thư Đan Đan, còn giả vờ vô tình chạm vào tay cô ta, cười nói: "Cảm ơn Đan Đan, em thật chu đáo!"
Thư Đan Đan bị Chu Đại Bằng chạm vào, cả người cô ta như bị điện giật, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, e thẹn nói: "Không có gì, chỉ là một cốc nước đường mà thôi, anh Đại Bằng không chê là được."
Hai người cứ như vậy đứng trong bếp, liếc mắt đưa tình, không khí ngọt ngào mờ ám đến mức không thể nào tốt hơn.
Từ lúc hai người vừa về tới nhà, Thư Mạn đã bắt đầu để mắt quan sát bọn họ. Cho nên cái cảnh Chu Đại Bằng cố ý đụng chạm sờ soạng Thư Đan Đan, mà Thư Đan Đan chẳng những không nổi giận mà còn làm bộ e thẹn bẽn lẽn đều lọt trọn vào tầm mắt cô.
Hừ, ngoài miệng thì làm bộ làm tịch băng thanh ngọc khiết, hóa ra bên trong ruột rà cũng chỉ là một đóa bạch liên hoa lẳng lơ đưa đẩy.
Vừa thốt ra câu đó, Thư Mạn cảm giác bao tử mình nhộn nhạo muốn ói mửa tới nơi. Thế nhưng chỉ cần chọc tức và làm cho đôi gian phu dâm phụ này ngượng ngùng ghê tởm, cô cảm thấy hoàn toàn xứng đáng!
Quả nhiên, sắc mặt của cả hai người lập tức biến đổi hẳn, vội vàng giật mình tách nhau ra đứng cách một khoảng xa.
Chu Đại Bằng còn chưa kịp nói gì, Thư Đan Đan đã nhảy ra mắng: "Chị còn mặt dày nói chuyện, nếu không phải chị lười biếng gian xảo, thì sao lại cần anh Đại Bằng phải vác củi về? Tối nay chị đừng ăn cơm nữa."
Thư Mạn vô tội nói: "Em gái Đan Đan, vừa rồi là em thương chị mới khỏi bệnh, chủ động giúp chị vác củi, chị đâu biết em lại nhờ anh Đại Bằng giúp, bây giờ em không cho chị ăn cơm, chẳng lẽ vừa rồi em quan tâm chị đều là giả dối à?"
Nói xong, trong lòng Thư Mạn khinh thường liếc cô ta một cái. Làm như tôi thèm thuồng mấy miếng cơm của nhà cô lắm vậy? Mấy năm qua nếu không nhờ tôi ngày ngày cắm mặt ngoài đồng làm lụng kiếm công điểm nuôi sống cả cái nhà này, thì cô lấy đâu ra sức mà đứng đây chửi bới, sỉ vả tôi?
Trước kia là do tôi quá đỗi ngu ngốc, cứ ngỡ mấy người có lòng cưu mang, cho tôi một mái nhà nương tựa nên trong lòng lúc nào cũng mang ơn đội nghĩa, bảo làm cái gì cũng cắn răng làm theo. Còn bây giờ á? Hừ, xin lỗi nhé, tôi đây không rảnh hầu hạ đám người này nữa!
Nếu không phải vì thương bà nội, thì cái căn nhà này tôi chẳng thèm ở lại dù chỉ là một khắc.
Thư Đan Đan bị Thư Mạn nói như vậy, nhất thời cứng họng. Cô ta không muốn để lại ấn tượng xấu trong mắt Chu Đại Bằng, chỉ đành giả vờ nói: "Chị, em vừa rồi chỉ là nói đùa thôi, chị mới khỏi bệnh, sao em nỡ không cho chị ăn cơm chứ? Chị về phòng nghỉ ngơi đi, tối nay để em nấu cơm."
Anh Đại Bằng thấy mình hiền lành đảm đang như vậy, chắc chắn sẽ càng thích mình hơn, dù sao nếu Thư Mạn không nấu cơm thì mẹ cũng sẽ nấu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

