“Đúng đó, Đan Đan mặc đẹp như vậy, không cần tiền tôi cũng bằng lòng giúp cô ấy.” Gã Răng Thưa cười hề hề tiến lên.
Chu Đại Bằng liếc nhìn Thư Đan Đan, thấy cô ta làm bộ e lệ bẽn lẽn, liền biết tỏng là cô ta có ý với mình, trong bụng gã bất giác cũng dấy lên chút rộn ràng. Ngặt nỗi bữa nay gã đang diện chiếc áo sơ mi trắng, vác bó củi này dứt khoát sẽ bị dơ, mà dơ rồi thì cực kỳ khó giặt.
Gã ngẫm nghĩ một hồi, áo dơ thì dơ, cùng lắm thì thảy cho Thư Mạn giặt. Con nhỏ đó cũng đâu phải lần đầu giặt đồ cho gã, lần nào nhỏ cũng hớn hở ra mặt, làm như gã ban ân ban phước cho nhỏ vậy. Nhưng nếu bỏ lỡ cơ hội ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ Thư Đan Đan lần này, chưa chắc gì đã có cơ hội lần sau. Hơn nữa thằng Đầu Nồi với thằng Răng Thưa đứng bên cạnh đều đang lăm le chực chờ nhào vô, lỡ đâu gã vuột mất cơ hội rước được cô vợ nữ sinh này thì sao.
Không được, liều thì liều, vác thì vác!
"Đan Đan à, bà con lối xóm trong thôn với nhau cả, nhắc chi mấy chuyện tiền bạc sòng phẳng, để anh giúp em một tay là được rồi." Chu Đại Bằng nặn ra một nụ cười mà gã tự cho là hớp hồn nhất, xắn tay áo lên, ra vẻ bảnh tỏn bước về phía bó củi.
Thư Đan Đan thấy Chu Đại Bằng ưng bụng giúp mình, trong lòng mừng rơn như muốn bay lên tận trời, cả người lâng lâng sung sướng.
Thấy chưa, rõ ràng là mình có sức hút mà, anh Đại Bằng bảnh bao như vậy mà lại chịu đích thân vác củi giùm mình!
Thật ra năm nay Thư Đan Đan đã 18 tuổi, Lý Gia Anh không nỡ để con gái vất vả đi học sớm như vậy, liền sửa tuổi cho cô ta nhỏ đi 2 tuổi, trì hoãn 2 năm đi học, bề ngoài nói là 16 tuổi, nhỏ hơn Thư Mạn 5 tháng, thực ra cô ta đã là thiếu nữ 18 tuổi, lúc này nhìn thấy người trong lòng, cô ta sớm đã xuân tâm nhộn nhạo.
Chuyện Thư Đan Đan lớn tuổi hơn Thư Mạn, người lớn trong thôn ai cũng biết, nhưng người ta muốn giả nai, mọi người liền giả vờ như không biết.
Chu Đại Bằng năm nay 20 tuổi, người đến cửa mai mối sắp đạp nát cửa nhà, nhưng hắn đến một người cũng không vừa mắt.
Con gái nhà quê, đa phần thô kệch, da đen nhẻm, không thì gầy như que củi, không thì béo như heo, hắn thật sự không nuốt trôi.
Thư Đan Đan so với con gái nhà quê khác cũng coi như khá xuất sắc, cô ta cao 1m60, dáng người đầy đặn, da trắng nõn, lại còn là học sinh cấp 3, 2 - 3 năm nữa sẽ thi đại học, chính là sinh viên đại học.
Điều kiện như vậy, xứng đôi với gã, coi bộ cũng tạm được!
Thư Đan Đan nào hay biết trong mắt Chu Đại Bằng bản thân chỉ ở mức tạm được, lúc này cô ta vẫn đang dùng ánh mắt si mê đắm đuối nhìn gã chằm chằm.
Mặc dù Chu Đại Bằng là đàn ông con trai, nhưng ngày thường vốn có tính lười biếng, tuy mang tiếng là người nhà quê nhưng gã cũng chẳng mó tay làm ruộng được mấy ngày. Bó củi to tướng đùng đùng đặt trước mặt thế này quả thật tạo cho gã một áp lực không hề nhỏ.
Gã vừa toan đứng thẳng người cất bước đi tiếp, nào ngờ bó củi nặng như núi đè, cả người gã mất thăng bằng ngửa bật ra sau, chỉ kịp la lên một tiếng thất thanh rồi ngã chổng vó xuống đất, bó củi cũng theo đà rơi tuột ra vương vãi tứ tung.
"Ha ha ha..." Những người thanh niên đứng cạnh đó không nhịn được mà bật cười ha hả.
"Đại Bằng, cậu được không đấy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

