Thư Mạn: “…”
Giả bộ ngây thơ trước mặt tôi đấy à? Hừ, coi tôi là quả hồng mềm dễ bắt nạt lắm chắc?
Thư Mạn cõng mấy chục cân củi trên lưng, vốn dĩ cả người đã bị đè nặng đến mỏi nhừ, chỉ muốn mau chóng về nhà cho xong. Con nhỏ này lại còn cố tình chặn đường chắn lối cô, vậy thì đừng có trách cô không nể tình.
Cô liền hạ phịch bó củi xuống đất, thong thả uống một ngụm lớn nước suối linh vừa lấy từ trong không gian ra. Cảm giác sảng khoái mát lành lan tỏa khắp người, lúc này cô mới cao giọng nói lớn:
"Ôi chao ôi, cô em gái tốt của chị! Em chu đáo và tốt bụng quá chừng, biết chị mới ốm dậy vất vả đi kiếm củi nên còn cố tình ra tận đầu làng để đón chị nữa cơ đấy. Chị đây thật sự cảm động muốn chết luôn rồi! Thế thì phiền em vác đống củi này về nhà giúp chị luôn nhé."
Dứt lời, Thư Mạn liền thong dong bước lại gần một tảng đá dưới bóng râm mát rượi, thoải mái ngồi bệt xuống nghỉ ngơi.
Mấy gã thanh niên đằng kia nghe thấy Thư Đan Đan ăn diện lộng lẫy như vậy mà lại chủ động muốn giúp Thư Mạn vác củi, ai nấy đều không khỏi trố mắt ngạc nhiên, đồng loạt quay đầu nhìn sang.
“Ây da, quả nhiên người đọc sách nhiều thì khác hẳn, phẩm chất thật cao thượng!”
“Đúng vậy, Đan Đan, hôm nay cô mặc đẹp như vậy, không sợ làm bẩn quần áo à?”
“Cậu hiểu gì chứ, chỉ là bộ quần áo mà thôi, Đan Đan người đẹp tâm thiện, đương nhiên là không thèm để ý đến chuyện này rồi!”
“Đúng vậy, ai mà lấy được cô gái như Đan Đan thì thật là có phúc, nghe nói năm nay Đan Đan học cấp ba rồi, sau này thi đại học, sẽ thành người thành phố luôn đấy.”
……
Chu Đại Bằng nghe mọi người xung quanh xì xào bàn tán, không kìm được mà liếc mắt nhìn Thư Đan Đan thêm vài lần.
Ừm, nhìn cũng khá bắt mắt đấy chứ, lại còn là học sinh cấp ba đàng hoàng, trông thuận mắt hơn hẳn con nhỏ Thư Mạn ngốc nghếch đằng kia.
Thư Đan Đan được tâng bốc lên tận mây xanh khiến trong lòng vô cùng đắc ý. Nhất là khi bắt gặp ánh mắt của Chu Đại Bằng đang chăm chú nhìn mình, sống lưng cô ta bất giác ưỡn thẳng thêm vài phần kiêu hãnh.
Thư Mạn nhìn trọn biểu cảm đắc chí của Thư Đan Đan, thầm bật cười khẩy trong bụng, lại còn âm thầm giơ ngón tay cái tán thưởng với mấy gã thanh niên kia.
"Em gái à, vậy đống củi này giao hết lại cho em nhé. Ôi chao ôi, cái đầu chị tự dưng choáng váng quá, chắc là sắp say nắng đến nơi rồi, chị phải về nhà nằm nghỉ ngơi trước đây. Em nhớ mang củi về nhà cho nhanh đấy, kẻo thím Anh lại mắng mỏ cho bây giờ." Thư Mạn nói xong liền xách bình nước, ung dung cất bước đi thẳng về nhà.
"Cô ta... cô ta cứ thế mà phủi tay bỏ đi thật sao?"
Thư Đan Đan trơ mắt nhìn theo bóng lưng khuất dần của Thư Mạn, cõi lòng tràn ngập vẻ ngỡ ngàng, có chút không dám tin vào mắt mình.
Đồ chó chết ti tiện, dám để tôi bê hết đống củi này, chị chờ đó cho tôi!!!
Cô ta nhìn đống củi nặng mấy chục cân, đầu to như cái đấu.
Nghĩ tới nghĩ lui, Thư Đan Đan quyết định làm như vậy.
Cô ta e lệ đi tới trước mặt Chu Đại Bằng, nũng nịu nói: “Anh Đại Bằng, chị gái em bị ốm, đáng lẽ em muốn giúp chị ấy, nhưng mà anh xem em đang mặc váy, gánh củi bất tiện quá, anh giúp em được không? Em sẽ không để anh giúp không công đâu, em cho anh 1 đồng có được không?”
Cô ta chắc chắn Chu Đại Bằng sẽ không lấy tiền của cô ta, cho nên mới dám nói cho hắn 1 đồng.
Mấy thanh niên nghe thấy chỉ cần bê một chút củi là có thể được 1 đồng, đều háo hức muốn tham gia.
“Đại Bằng, cậu có bê hay không? 1 đồng đấy, cậu không bê thì tôi bê.” Gã Đầu Nồi hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)