Giờ phút này, nhìn thấy Thư Mạn đi tới, đám người kia bắt đầu ồn ào.
“Kia không phải là con bé gầy như cây sào nhà họ Thư à? Đại Bằng, hồng nhan tri kỷ của cậu đến kìa, haha.”
“Ôi chao, đúng là có bản lĩnh thật, vậy mà có thể gánh được bó củi lớn như vậy.”
“Đúng vậy, Đại Bằng, nếu cậu lấy cô ta, nhà cậu sẽ không lo thiếu củi đốt.”
……
Chu Đại Bằng liếc nhìn Thư Mạn gầy gò ốm yếu, trong mắt tràn ngập vẻ chán ghét. Gã thầm nghĩ, tốt nhất con nhỏ này đừng có dại dột mà sán lại gần, bằng không đừng trách gã trở mặt không thèm nhận người quen.
Chu Đại Bằng vốn là kẻ trọng thể diện, làm sao gã có thể để mắt tới loại con gái như Thư Mạn được. Tiền bạc không có, vóc dáng chẳng ra sao, gia thế lại càng không, đầu óc gã có bị úng nước mới đi coi trọng một đứa con gái như vậy.
Thế nhưng gã lại có những toan tính rất riêng của mình. Tuy rằng về mọi mặt Thư Mạn đều chẳng có gì nổi bật, nhưng bù lại cô rất biết nghe lời, hằng tháng còn lén đưa tiền cho gã, đem đồ ăn ngon dâng đến tận miệng, thế nên gã mới thích giữ cô ở bên cạnh để sai bảo.
Tuy gia đình gã chẳng thiếu thốn tiền bạc, nhưng mỗi tháng cha mẹ chỉ phát cho gã một khoản cố định vỏn vẹn mười đồng, xài hết là coi như nhịn.
Trong khi đó gã lại thích lên thị trấn tụ tập nhậu nhẹt, lúc nào cũng phải làm bộ làm tịch làm đại ca chi tiền trước mặt đám anh em, chi tiêu tốn kém vô kể. Nếu không có Thư Mạn còng lưng cung phụng, cuộc sống ăn chơi của gã làm sao có thể thoải mái và sung túc đến thế được.
Bởi vậy, chỉ cần Thư Mạn không làm gã mất mặt bẽ bàng trước đám đông, gã cũng sẽ không thèm kiếm chuyện gây khó dễ cho cô.
Thư Mạn cười lạnh một tiếng trong lòng, chẳng thèm đoái hoài gì đến mấy lời trêu ghẹo cợt nhả của đám người này. Cô cúi thấp đầu, toan lặng lẽ cất bước đi thẳng qua.
Thế nhưng cô càng muốn giữ mình kín đáo, thì lại có kẻ nhất quyết không chịu để cô được yên thân như ý muốn.
“Mày đứng lại đó cho tao!” Không biết từ lúc nào Thư Đan Đan đã ra đầu thôn, vội vàng chạy tới chặn cô lại.
Thư Mạn ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Thư Đan Đan đang diện chiếc váy đỏ chót mà cô ta cưng nhất. Dưới chân mang đôi giày nhựa màu đỏ mới tinh, lại còn điệu đà mang thêm đôi tất trắng tinh tươm.
Vì sợ nắng làm đen da nên cô ta còn đội thêm chiếc mũ vải tròn vành màu trắng có thể gấp gọn lại được, đầu tóc chải chuốt gọn gàng, hai bím tóc tết bóng mượt buông ngay ngắn trước ngực.
Xăng đan nhựa đi kèm với tất trắng, nhìn mà phát ngấy.
Chiếc mũ vải trắng có thể gấp lại đó quả thật gợi lại biết bao ký ức khó quên. Phải thừa nhận rằng Thư Đan Đan ăn diện như thế trông cũng khá ra dáng.
Tuy đường nét trên khuôn mặt cô ta chẳng thể nào sánh bằng Thư Mạn, nhưng bù lại được chăm chút tẩm bổ đầy đủ nên vóc dáng tròn trịa nảy nở, nhìn qua vậy mà cũng toát lên đôi ba phần khí chất của mấy cô tiểu thư trên phố thị.
Nhìn lại lúc này, Thư Mạn nước da đen nhẻm vì dãi nắng dầm sương, thân hình lại cao gầy tong teo, khoác trên người bộ quần áo cũ mèm chẳng hề vừa vặn, một bên tay áo còn bị toạc một lỗ rách tướng.
Đôi giày cao su dưới chân thì chắp vá chằng chịt hết lớp này đến lớp khác, trên đầu lại đội chiếc nón lá rách nát tả tơi. Đem hai người ra đặt cạnh nhau so sánh, Thư Mạn trông chẳng khác nào một đứa ăn mày đầu đường xó chợ.
Thư Đan Đan không ngờ Thư Mạn dám nói chuyện với mình như vậy, phải biết là trước kia khi gặp cô ta, cô đều như chuột thấy mèo, bảo đi hướng đông thì cô sẽ không dám đi hướng tây.
Cô ta liếc nhìn đám thanh niên cách đó không xa, Chu Đại Bằng cũng đang nhìn bọn họ, cô ta bèn đè nén lửa giận, uất ức nói lớn: “Chị Thư Mạn, em chỉ là có lòng tốt muốn quan tâm chị một chút mà thôi, sao chị lại hung dữ với em như vậy?”
Nói lớn xong, cô ta ghé sát vào tai Thư Mạn, nói nhỏ: “Tôi khuyên chị nên từ bỏ ý định đó đi, anh Đại Bằng là người đàn ông mà tôi nhắm trúng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)