“Tao có gì không dám, bây giờ tao sắp chết đói rồi, mày không đưa tiền, tao sẽ đi tố cáo mày.” Lão già kia hăm dọa.
“Ông!” Người đàn ông nghi ngờ là Thư Đại Vĩ tức giận quát lên.
Cuối cùng, ông ta vẫn 50 đồng móc từ trong túi quần ra, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi chỉ có chừng này thôi, ông mà dám nói lung tung, coi chừng tôi giết chết ông.”
“Hừ, giết cha ruột, mày cũng không sợ trời đánh à. Mày yên tâm, tao nhất định sẽ không nói lung tung, đi uống rượu đây.” Lão già nói xong, liền bỏ đi.
Đợi đến khi bên ngoài hoàn toàn không còn tiếng động nào nữa, Thư Mạn mới từ từ chui ra khỏi bụi cỏ rậm rạp. Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt, phát hiện bóng dáng người nọ đã sớm biến mất từ lâu.
Chuyện quái quỷ gì thế này? Thư Đại Vĩ vậy mà không phải là con trai ruột của bà nội sao? Không thể nào có chuyện đó được, từ trước đến nay bà nội đối xử với ông ta tốt đến nhường ấy, nhất định là tai mình nghe nhầm rồi.
Cô vừa bước đi vừa suy nghĩ miên man, vắt óc nghĩ mãi vẫn không tài nào hiểu nổi, cuối cùng đành phải tạm gác lại sang một bên.
Dù sao đi nữa thì bản thân cô cũng chẳng trông mong gì vào chuyện ông ta sẽ hiếu thuận, đối đãi tử tế với bà nội. Kệ xác ông ta đi, nghĩ ngợi nhiều chỉ tổ thêm nhức đầu.
Sắp đi đến đầu thôn, từ đằng xa, Thư Mạn đã nhìn thấy mấy gã thanh niên lêu lổng trong làng đang tụ tập túm năm tụm ba dưới gốc cây cổ thụ. Cô không kìm được mà khẽ nhíu mày khó chịu.
Kiếp trước, đám du thủ du thực này cũng y hệt như bây giờ, tối ngày rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, cứ kéo nhau ra đầu làng tụ tập đàn đúm, ngồi huýt sáo buông lời trêu ghẹo các cô gái đàng hoàng đi ngang qua.
Người đi đường hễ nhìn thấy bọn họ là ngán ngẩm đau đầu, nhất là mấy cô thôn nữ trẻ tuổi, nhìn thấy đám này chẳng khác nào trông thấy ma quỷ, mỗi lần phải đi qua đó ai nấy đều nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị bọn họ giở trò sàm sỡ trêu hoa ghẹo nguyệt.
Tất nhiên chuyện gì cũng có ngoại lệ, chẳng hạn như Thư Đan Đan. Cô ta đặc biệt thích cái cảm giác được đám đàn ông này buông lời chòng ghẹo, tán tỉnh. Mỗi lần tan học về, dù có phải đi đường vòng xa hơn, cô ta cũng nhất quyết phải lượn qua đầu thôn một vòng, mục đích chính là để đám thanh niên này được chiêm ngưỡng nhan sắc của mình, tốt nhất là khiến cho tất cả bọn họ đều mê mẩn cô ta như điếu đổ.
Trong đám thanh niên đó, người cô ta để mắt và thích nhất chính là Chu Đại Bằng, kẻ cầm đầu cả hội. Chu Đại Bằng sở hữu vẻ ngoài khá sáng sủa, vóc dáng cao một mét bảy mươi lăm, ngày nào cũng xúng xính chiếc áo sơ mi trắng tinh, lại còn thích nhét sẵn một tờ năm đồng trong túi áo ngực để khoe mẽ. Dưới chân gã xỏ đôi giày da đen bóng lộn, đầu tóc lúc nào cũng được chải chuốt bóng mượt rẽ ngôi giữa, thậm chí còn điệu đà dùng keo vuốt tóc tạo hình trái tim ngay trước trán.
Đúng chuẩn một chàng trai bảnh bao thời bấy giờ. Phong cách ăn diện như vậy khiến đám con trai cùng lứa ai nấy đều thi nhau bắt chước, bởi vì vào thời điểm đó, đây được coi là mốt thời thượng và sành điệu bậc nhất. Gã đứng lẫn giữa đám đông lúc nào cũng là kẻ nổi bật, thu hút ánh nhìn nhất.
Bên cạnh gu ăn mặc thời thượng, cha của Chu Đại Bằng còn là người duy nhất trong cả thôn lái xe tải lớn. Ở cái thời đại này, gia đình nào sắm nổi một chiếc xe tải riêng thì quả thực là chuyện vô cùng ghê gớm, khiến ai nấy đều phải kiêng nể vài phần.
Vì vậy, Chu Đại Bằng đã trở thành đối tượng Thư Đan Đan thầm thương trộm nhớ, cô ta còn âm thầm thề, sau này nhất định phải gả cho hắn.
Không chỉ Thư Đan Đan, tất cả các cô gái trẻ tuôi ở thôn Tam Nguyên đều thích Chu Đại Bằng, Thư Mạn cũng không ngoại lệ, kiếp trước Thư Mạn yêu Chu Đại Bằng đến mức mê muội, bất chấp sự khinh bỉ của mọi người, mặt dày làm "kẻ liếm láp" theo đuổi Chu Đại Bằng.
Cô không chỉ lén lút để dành đồ ăn ngon trong nhà cho hắn ăn, còn tiết kiệm chi tiêu, dành dụm tiền, cung phụng Chu Đại Bằng ra trước mặt đám anh em để hắn ra vẻ hào phóng, đối với Chu Đại Bằng luôn là muốn gì được nấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)