Ra đến bên ngoài, cô thấy bóng mặt trời vẫn đứng bóng trên cao như cũ, thời gian dường như không hề xê dịch chút nào.
Thư Mạn cảm thấy có chút ngơ ngác, trong lòng cứ dâng lên cảm giác hư ảo không chân thật. Thế nhưng cái bụng no căng tròn lúc này, cùng với những viên kẹo sữa Thỏ Trắng cô vừa lần mò móc ra từ túi quần, đã kéo cô trở về với thực tại.
Giờ phút này, cô mới hoàn toàn tin chắc bản thân thực sự đang nắm giữ một không gian bảo bối vô giá.
Xem ra ông trời vẫn còn rủ lòng thương xót cô, thấu hiểu kiếp trước cô đã phải nếm trải quá nhiều đắng cay tủi nhục, nên mới cho cô được sống lại một đời, lại còn ban tặng một không gian thần kỳ và lợi hại đến mức này.
Sau khi được ăn uống no nê, lại được ngâm mình sảng khoái trong dòng nước suối linh, lúc này Thư Mạn cảm thấy toàn thân tràn trề sinh lực, dường như có thể đánh gục cả một con hổ lớn.
Cô thoăn thoắt vung tay đốn hạ một bó củi thật to, sau đó buộc gọn gàng rồi thong thả cõng trên lưng đi xuống núi.
Người ta thường bảo lên núi dễ, xuống núi mới khó. Huống hồ trên vai cô còn đang gánh một bó củi nặng trĩu, từng bước đi lại càng thêm bội phần gian nan vất vả.
Cô phải một tay vịn chặt vào những thân cây mọc ven sườn dốc, cẩn thận nhích từng chút từng chút một để dò dẫm đường xuống. Chẳng ngờ một thoáng sơ sẩy, chân cô trượt mạnh một cái, cả người mất đà ngã lăn lông lốc xuống triền dốc.
“A! Đau quá! Sao mình lại xui xẻo như vậy?” Thư Mạn lăn mấy vòng, may mà bị một gốc cây chặn lại, nhưng cánh tay cô bị cành cây cứa một vết dài, đau đến mức cô phải nghiến răng nghiến lợi.
Thư Mạn ngẩng đầu nhìn đống củi rơi vãi tứ tung khắp sườn dốc. Cô cắn răng nén đau, lúi húi gom từng cành củi lại rồi buộc lại cho thật chắc chắn.
Đến khi chuẩn bị cõng bó củi lên lưng lần nữa, cô bỗng sực nhớ ra: Mình có không gian mà? Đã có thể lấy đồ từ bên trong ra thì chắc chắn cũng nhét đồ vào lại được chứ, sao bản thân lại ngốc nghếch thế này!
Nghĩ là làm, cô liền tập trung ý niệm thử thu bó củi vào không gian. Chẳng ngờ bó củi vừa chớp mắt đã biến mất không còn tăm hơi, cơ thể cô cũng lóe lên một cái rồi xuất hiện ngay bên trong không gian. Trước mắt cô, bó củi vừa nãy đang nằm ngay ngắn chỉnh tề trên nền đất.
Thật là tuyệt vời, không gian này còn có thể dùng để chứa đồ đạc. Giờ thì cô hoàn toàn hài lòng một trăm phần trăm với bảo bối này rồi.
Vừa nãy đúng là ngốc hết chỗ nói, tự dưng làm khổ bản thân bị thương nặng đến thế này. Vết trầy xước dài ngoằng thế này không biết sau này có để lại sẹo xấu xí hay không nữa.
Thôi kệ, cứ mau đi rửa sạch vết thương rồi tính đường về nhà sớm cho xong.
Thế nhưng ngay khi cô vừa nhúng tay vào bể nước định rửa vết thương, cảm giác đau rát trên da thịt bỗng dưng dịu đi rồi biến mất hoàn toàn.
Cô mở to mắt nhìn kỹ lại, vết thương hở dài ngoằng ban nãy vậy mà đã liền da lành lặn, trên mặt da mịn màng chẳng hề để lại bất kỳ vết sẹo nào, cứ như thể cô chưa từng bị ngã xước tay bao giờ vậy.
“Oa, nước suối linh này thật lợi hại, vậy mà có thể chữa lành vết thương, người uống vào chẳng phải sẽ bay được à?” Thư Mạn ngạc nhiên tự nói với bản thân.
Đã là nước tốt như vậy, cô nhất định phải uống nhiều một chút, bây giờ trời nóng như vậy, xuống núi vô cùng vất vả, không phải nên uống nhiều một chút à?
Thư Mạn tìm một cái chai rỗng, đổ đầy nước vào, rồi ra khỏi không gian.
Không còn gánh nặng, đường núi đi lại dễ dàng hơn nhiều. Rất nhanh, Thư Mạn đã đi đến chân núi, nhân lúc bốn bề vắng người, cô lấy củi từ trong không gian ra, ung dung cõng trên lưng đi về.
Vừa ra khỏi núi, đi đến bờ sông, Thư Mạn lại toát mồ hôi, người nhớp nháp khó chịu, nhìn thấy phía trước là bờ sông, cô liền băng qua bãi cỏ, ngồi xổm xuống định rửa mặt.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy từ trong bụi cỏ truyền đến tiếng giằng co, một giọng đàn ông lớn tuổi vang lên: “Tao là cha ruột của mày, mày phải có trách nhiệm cho tao tiền tiêu xài, nếu mày dám không đưa tiền, tao sẽ đến nhà mày làm ầm ĩ, xem mày còn ở được trong căn nhà khang trang đó nữa không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

