Đúng, cứ quyết định làm như vậy đi.
Thế nhưng việc cấp bách trước mắt bây giờ là phải tính kế làm sao để ra riêng, tách hẳn khỏi cái nhà họ Thư này. Bằng không, cô chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có đủ thời gian và tự do để làm bất cứ việc gì.
Cô vắt óc suy nghĩ một hồi lâu nhưng vẫn chưa nghĩ ra được kế sách nào thật vẹn toàn, đành tạm thời gác chuyện đó sang một bên.
Nhìn lại mặt nước trong bể nơi mình vừa tắm xong, một màu đen ngòm đục ngầu khiến cô không khỏi rùng mình ngán ngẩm. Trời đất ơi, sao người ngợm mình lại có thể tích tụ nhiều chất bẩn đến mức này cơ chứ?
Thư Mạn vội vã bước ra khỏi bể nước, lấy khăn lau khô ráo thân mình rồi mặc quần áo vào. Cả người cô lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, khoan khoái vô cùng.
Tay chân cô lúc này cũng đã lấy lại được sức lực, thậm chí còn cảm thấy dẻo dai, khỏe khoắn hơn cả lúc bản thân chưa phát sốt ngã bệnh.
Cô quay đầu nhìn lại phía sau thì ngạc nhiên thấy làn nước trong bể đang tự động thanh lọc với tốc độ nhanh đến mức có thể nhìn rõ bằng mắt thường. Chẳng mấy chốc, mặt nước đã khôi phục lại vẻ trong vắt, tĩnh lặng nhìn thấu tận đáy.
"Ùng ục..."
Từ trong bụng cô bỗng truyền ra một tràng âm thanh réo rắt vì đói lả.
Thư Mạn vừa xoa bụng vừa đi vào bếp: "Đói quá!"
Cô mở nắp nồi trên bếp, mùi thơm của canh gà nhân sâm xộc vào mũi, cô hít một hơi thật sâu, tấm tắc: "Thơm quá!"
Cô thuận tay cầm chiếc muôi bên cạnh múc một ít ra xem. Nước canh đã chuyển sang màu trắng sữa đậm đà, hiển nhiên là gà đã được hầm chín nhừ.
Cô nêm thêm chút muối vào nồi canh, rồi múc một bát thịt gà thật đầy đặn bưng ra phòng khách, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
Húp cạn bát canh gà thơm lừng, bụng dạ cô đã no được một nửa. Thư Mạn bưng bát vào lại gian bếp, nhìn miếng thịt ba chỉ trên bàn mà đắn đo suy nghĩ xem có nên mang về nhà hay không.
Nếu mang về nhà, chắc chắn miếng thịt này chẳng thể nào lọt vào miệng cô được, bà nội may mắn lắm thì được chia cho một hai miếng con con. Chi bằng cô cứ nấu chín sẵn ngay trong không gian này, đợi đến đêm muộn khi cả nhà bên kia ngủ say như chết thì mới lén đem ra cho bà nội bồi bổ.
Đúng, cứ quyết định làm như vậy đi, tuyệt đối không thể để cho một miếng thịt nào rơi vào miệng đám người vô lương tâm kia được.
Tay cầm dao thoăn thoắt hạ xuống, dải thịt ba chỉ nhanh chóng được thái thành từng miếng vuông vức cỡ ba đốt ngón tay, cô trút hết vào đĩa chờ chế biến.
Dụng cụ và gia vị nấu nướng trong bếp đều có đủ cả. Thư Mạn rửa sạch chảo gang, bắt đầu bắc lên bếp để thắng nước màu kho thịt.
Trong lúc chờ thịt chín, Thư Mạn lại đi vào kho, nhìn thấy lương thực dồi dào, tâm trạng cô vui như bắp rang nổ, vui không tả xiết.
Nhìn thấy trên giá có không ít đồ ăn vặt, cô thuận tay cầm một nắm kẹo sữa Thỏ Trắng bỏ vào túi áo, định lát nữa mang về nhà cho bà nội ăn thử.
Đây là món ăn vặt yêu thích của tuổi thơ, thời đại này, mọi người đều không có nhiều dầu mỡ, kẹo càng không nỡ mua, cho dù có mua, cũng chỉ là loại kẹo trái cây cứng ngắc, loại kẹo sữa tỏa ra mùi thơm sữa này là thứ quý giá.
Cô bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, ngọt ngào, mùi sữa đặc biệt đậm đà, thật ngon!
Cô vừa ngâm nga khúc nhạc vừa trở về bếp, thấy thịt đã kho xong, miếng thịt màu nâu đỏ, bóng loáng, nhìn rất ngon miệng.
Thư Mạn múc cho mình một chén cơm to, chan thịt và nước sốt lên trên, rồi vội vàng bưng ra bàn ăn ở phòng khách, háo hức gắp một miếng thịt cho vào miệng, thịt tan ngay đầu lưỡi, mềm, thơm, ngon không thể tả.
Nước sốt hòa với cơm, hương cơm hòa quyện cùng hương thịt, ngon đến mức khiến cô suýt nữa thì nuốt chửng cả lưỡi.
Một chén cơm to vào bụng, Thư Mạn no căng. Nghỉ ngơi một lát, cô mới sực nhớ hình như mình còn chưa đi nhặt củi, bèn chậm rãi ra khỏi không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

