Mở chiếc hộp ra, đúng như Tiêu Cẩm đoán, bên trong không có khẩu súng cô muốn.
Nằm trong hộp là hai món vũ khí lạnh, một thanh Miêu đao dài và một con dao găm ngắn. Dao găm được đặt trong vỏ da, Trần Khải thậm chí còn chu đáo tặng kèm cả dây đeo chiến thuật.
Tiêu Cẩm nhận lấy chiếc hộp. Mà bên kia, thuộc hạ của Trần Khải cũng đã dẫn toàn bộ người trong kho rời đi.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi không ngừng, thậm chí còn lớn hơn cả lúc nửa đêm.
Bây giờ mới sáu giờ rưỡi sáng, vậy mà bên ngoài vẫn tối đen như mực.
Không chỉ có mưa, nhiệt độ cũng giảm xuống thấy rõ.
Hôm qua lúc mới đến thế giới trò chơi vào buổi trưa, Tiêu Cẩm từng nhìn điện thoại, khi ấy nhiệt độ là hai mươi tám độ.
Mà hiện tại đang giữa mùa hè, cho dù có mưa cũng không thể chỉ còn mười chín độ được.
Thảo nào cô cứ thấy lạnh lạnh!
Cất toàn bộ vật tư vào không gian, Tiêu Cẩm quay về khách sạn, cô không trở lại phòng cũ, mà đi thẳng tới quầy lễ tân nâng cấp phòng.
Trước kia vì thiếu tiền, cô chỉ thuê phòng giường lớn bình thường ở tầng ba. Còn bây giờ, phòng suite cao cấp cô đặt nằm ở tầng mười.
Khách sạn này vốn là nơi Tiêu Cẩm cố ý lựa chọn từ trước.
Tổng cộng mười hai tầng.
Nếu thật sự không kiếm được tiền, cùng lắm khi nước dâng lên cô tự chuyển dần lên trên. Nhưng giờ đã có tiền rồi, Tiêu Cẩm dứt khoát chọn luôn tầng thích hợp nhất.
Hiện tại mưa đang đổ xối xả, bên ngoài chắc chắn sẽ hỗn loạn một thời gian.
Nửa tiếng trước, thành phố đã phát thông báo yêu cầu tất cả mọi người ở yên trong nhà, không được ra ngoài.
Sau đó còn bị mưa xối ướt người, đôi giày dưới chân cũng không thể mang tiếp được nữa. May mà tiếp đó, Trần Khải đã chuẩn bị thêm không ít quần áo mới cho cô.
Tắm rửa sạch sẽ, thay bộ đồ khô ráo xong, Tiêu Cẩm trực tiếp trùm chăn, ngã xuống chiếc giường lớn trong khách sạn.
Kệ xác cơn mưa sẽ thành thế nào. Tối qua vừa đánh quyền vừa kiểm kê vật tư, nhân lúc tình hình thế giới còn chưa hoàn toàn sụp đổ, cô phải tranh thủ ngủ bù lấy sức.
Giấc ngủ này, Tiêu Cẩm bị lạnh mà tỉnh giấc.
Điều hòa khách sạn chẳng biết đã ngừng hoạt động từ lúc nào. Trong chăn lạnh ngắt, căn phòng vẫn tối om, một tia chớp cực lớn xé ngang trời đêm.
Nhờ ánh sáng lóe lên ấy, Tiêu Cẩm nhìn ra ngoài cửa kính sát đất.
Phía dưới chỉ còn thấy một màu nước đục ngầu sâu không thấy đáy, tầng một đã hoàn toàn bị nhấn chìm, trên mặt nước trôi nổi đủ loại rác rưởi, không ít ô tô ngập trong nước, bị dòng chảy cuốn đi vô định.
Tiêu Cẩm lấy điện thoại ra. Màn hình hiển thị thời gian sáu giờ chiều ngày 16.
Cô đã ngủ nguyên một ngày.
Cùng lúc đó, điện thoại tràn ngập tin tức đẩy lên.
“Mưa lớn cực đoan!”
“Sông Bình Khê vỡ đê!”
“Cảnh báo lũ lụt toàn cầu!”
“Mưa lớn bùng phát trên khắp thế giới, Cục quản lý quốc tế triệu tập hội nghị khẩn cấp!”
Chỉ vài tiếng ngắn ngủi, cũng đủ để toàn nhân loại nhận ra có điều gì đó không ổn. Khí hậu trên toàn thế giới vốn khác biệt rõ ràng, không thể nào cùng lúc đổ mưa được, huống hồ cơn mưa này còn càng lúc càng lớn.
Các quốc gia lập tức nâng mức cảnh báo lên cao nhất, yêu cầu mọi người ở yên trong nhà, đình chỉ hoạt động xã hội.
Sân bay ngừng hoạt động, cao tốc phong tỏa, ngay cả tàu hỏa cũng dừng chạy.
Trong lúc Tiêu Cẩm ngủ, do ảnh hưởng của trận mưa lớn, các chính phủ trên thế giới đã đồng loạt phát còi báo động.
Một số thành phố và quốc gia ven biển, còn xuất hiện sóng thần với quy mô khác nhau.
Đi cùng mưa lớn còn có giông sét dữ dội, những tia sét khổng lồ liên tục giáng xuống khắp nơi trên thế giới, lửa do sét đánh bùng lên khắp nơi, các khu dân cư cũ bị cháy.
Hệ thống điện bị phá hủy, dẫn đến mất điện trên diện rộng, rất nhiều công trình công cộng cũng ngừng hoạt động.
Cả thế giới chìm trong hoảng loạn.
Nhưng Tiêu Cẩm chẳng để tâm, biết rõ thiên tai đã tới mà cô vẫn ngủ ngon lành.
Còn Trần Khải thì không ngủ nổi. Sau khi Tiêu Cẩm rời đi, hắn luôn cảm thấy bất an, liên tục cúi đầu xem tin tức trên điện thoại.
Cho đến khi phía chính phủ ban bố cảnh báo mưa lớn, nghiêm cấm ra vào, Trần Khải lập tức hiểu ra, Tiêu Cẩm nói đúng.
“Người đâu!”
Hắn bật mạnh dậy khỏi sofa.
“Ông chủ, ông chủ! Có chuyện gì vậy?”
Tên đàn em vội chạy vào.
“Mau!”
“Đi thúc giục toàn bộ đơn vật tư của chúng ta!"
"Còn nữa, tất cả đơn hàng tăng thêm gấp mười lần cho tôi!”
“Phải nhanh!”
Tên đàn em sửng sốt, rồi vội vàng gật đầu.
“Vâng vâng vâng! Tôi đi ngay!”
...
Khoác thêm một lớp áo giữ ấm, Tiêu Cẩm rời khỏi chiếc giường lạnh ngắt, dù sao cũng không ngủ lại được nữa, chi bằng dứt khoát đi ăn.
Cô không động tới vật tư trong không gian, mà trực tiếp mang giày xuống nhà hàng khách sạn.
Ngay cả mất điện, loại khách sạn cao cấp này vẫn có nguồn điện dự phòng, mà đồ ăn chắc chắn cũng còn rất nhiều tồn kho.
Mới chỉ qua một ngày, chưa thể xảy ra khủng hoảng lương thực được. Huống hồ phòng suite của cô còn bao gồm ba bữa miễn phí, không ăn thì phí.
Bước ra ngoài, đèn chỉ dẫn khẩn cấp trong hành lang phát ra ánh sáng yếu ớt. Thang máy vẫn hoạt động, nhưng vì an toàn, Tiêu Cẩm vẫn chọn đi thang bộ thoát hiểm.
Nhà hàng nằm ở tầng 8, đèn bên trong sáng rực, qua lớp kính trong suốt, đầu bếp vẫn đang bận rộn chuẩn bị đồ ăn.
Sắp đến giờ dùng bữa, nên trong nhà hàng vẫn có không ít người.
Vừa đi vào, bên tai Tiêu Cẩm đều là tiếng bàn tán về trận mưa lớn.
“Haizz! Tối nay tôi vốn định bay về nhà, ai ngờ bị trận mưa quỷ quái này giữ chân lại.”
“Ai mà chẳng thế. Nhưng dù sao cũng là đi công tác, công ty chi trả hết, cứ yên tâm ở khách sạn thôi.”
“Có điều trận mưa này tà thật đấy. Tôi xem tin tức rồi, không chỉ tỉnh mình đâu, cả miền Tây Bắc toàn quốc cũng đang mưa.”
“Thế đã là gì. Biết Lima không? Thành phố nổi tiếng là ‘thủ đô không mưa’ ấy, giờ cũng sắp chìm trong nước rồi…”
Thời gian vẫn còn hơi sớm, Tiêu Cẩm ngồi bên bàn cạnh cửa sổ một lúc.
Nước mưa dưới tầng vẫn đang tiếp tục dâng lên.
Nhà hàng khách sạn phục vụ buffet. Đợi món ăn gần như lên đủ, Tiêu Cẩm mới thong thả đứng dậy lấy đĩa.
Không bao lâu sau, cô đã bưng hai chiếc đĩa chất cao như núi, quay lại chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Thật ra ngay từ lúc bước vào nhà hàng, cô đã thu hút không ít ánh nhìn. Dù sao khí chất tốt như vậy, lại còn đẹp đến mức ấy, cho dù là đàn ông cũng khiến người ta không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Nhưng khi mọi người thấy hai chiếc đĩa đầy ụ trong tay Tiêu Cẩm, ai nấy gần như trừng lòi cả mắt.
Má ơi, bụng có phải thủng lỗ không vậy?
Ăn dữ thế này cơ á!
Đặc biệt là khi họ tận mắt thấy, Tiêu Cẩm thật sự ăn sạch hai đĩa đó, rồi lại bình tĩnh đứng dậy đi lấy thêm một đĩa nữa.
Mấy người ngồi gần cô không khỏi nuốt nước miếng, dùng ánh mắt khó tin nhìn sang. Cái thân hình nhỏ như vậy, rốt cuộc đống đồ ăn đó chui vào đâu rồi?
Tiêu Cẩm bình thản tiếp nhận mọi ánh nhìn xung quanh, dị năng đang trong quá trình hồi phục, lượng tiêu hao năng lượng lớn hơn bình thường là chuyện rất tự nhiên. Huống hồ tay nghề đầu bếp ở đây cũng không tệ.
Ban đầu, đối với chuyện vừa trọng sinh đã bị kéo vào trò chơi sinh tồn, Tiêu Cẩm vẫn còn hơi khó chịu.
Nhưng sau khi liên tục ăn được vài bữa ăn tử tế, thì cô lại chẳng còn để tâm mấy nữa.
Dù ở đâu cũng là sống.
Vậy thì tại sao không sống thoải mái hơn một chút?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


