Quả nhiên, chỉ cho đúng nửa ngày để chuẩn bị, cơn mưa này chắc chắn đã khiến vô số người trở tay không kịp.
Hai nghìn tệ, Tiêu Cẩm không biết những người chơi khác có thể chuẩn bị được bao nhiêu vật tư, nhưng cô biết rõ, chừng đó tuyệt đối không đủ.
So với những trang bị cô cần, số đồ hiện tại vẫn còn thiếu rất nhiều.
Mà nhìn tình hình mưa thế này, e rằng muốn gom đủ vật tư cần thiết trong thời gian ngắn là chuyện không thể.
Trừ khi có người giúp cô.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cẩm ngẩng đầu nhìn Trần Khải.
Đúng vậy.
Cô nhắm trúng thế lực trong tay hắn.
Trần Khải có tiền. Là người hoạt động trong vùng xám, chắc chắn hắn cũng có các mối quan hệ để kiếm được những vật tư khan hiếm. So với việc tự mình chạy khắp nơi mua từng món, như vậy tiện hơn nhiều.
“Tôi dùng một tin tức để đổi lấy chút vật tư từ anh.”
“Hả? Tin… tin tức?”
Trần Khải ngẩn người.
Ủa khoan, nãy giờ chẳng phải bọn họ đang nói chuyện thi đấu sao?
Tiêu Cẩm liếc nhìn mấy nhân viên xung quanh, sau đó im lặng nhìn thẳng vào Trần Khải.
Khóe miệng hắn giật nhẹ:
“Khụ… các cậu ra ngoài trước đi.”
Đám nhân viên lập tức cúi người với Trần Khải, rồi lần lượt rời khỏi phòng.
Không ký được hợp đồng, Trần Khải vốn cũng chẳng còn hứng thú nữa. Hắn lười biếng phất tay với Tiêu Cẩm:
“Nói đi, tin gì?”
“Từ giờ trở đi, trận mưa này sẽ không dừng lại.”
“Không chỉ thành phố D, mà cả thế giới sẽ phải đối mặt với thảm họa do mưa lớn gây ra.”
“Thiên tai đã bắt đầu rồi.”
Tiêu Cẩm không hề do dự, trực tiếp nói toàn bộ chuyện thiên tai ra.
Đương nhiên, chuyện về người chơi thì không thể tiết lộ, hệ thống nghiêm cấm tiết lộ thông tin trò chơi sinh tồn cho cư dân bản địa.
Trần Khải: “…"
“Phụt…” Hắn vội che miệng.
“Không phải tôi cười nhạo cậu đâu.”
“Chẳng qua chỉ là mưa thôi mà? Có phải cậu căng thẳng quá rồi không?”
Trong lòng Trần Khải vừa buồn cười vừa bất lực.
Đúng là trẻ con, nghĩ gì nói nấy, nào là mưa lớn, nào là thiên tai…
Thấy hắn cố nhịn cười, Tiêu Cẩm cũng chẳng nổi giận. Cô tiếp tục nói:
“Tin tức tôi đã nói cho anh rồi.”
“Điều kiện của tôi cũng rất đơn giản, giúp tôi chuẩn bị một ít vật tư.”
“Tốt nhất là trong vòng ba tiếng, tiền tôi sẽ trả, dùng luôn chiếc thẻ kia.”
Nụ cười trên mặt Trần Khải lập tức cứng lại:
“Không phải chứ!”
“Sáu trăm nghìn đều đổi thành vật tư? Ngay bây giờ?”
Hắn vội vàng khuyên:
“Nghe tôi nói đã. Dù dự báo thời tiết có nói mấy ngày tới đều mưa, thì hệ thống thoát nước của thành phố D cũng đâu phải đồ bỏ.”
“Mưa to cùng lắm chỉ ngập một tầng thôi, sẽ không ảnh hưởng gì lớn đến cuộc sống của chúng ta đâu.”
“Này! Này? Cậu đừng…”
Tiêu Cẩm mặc kệ sự nghi ngờ của Trần Khải. Dù sao cô cũng đã báo tin rồi, cô trực tiếp rút tờ hợp đồng và cây bút trên tay Trần Khải, lật mặt sau của tờ giấy, sau đó bắt đầu viết những vật tư mình cần, kín đặc cả một trang giấy.
“Bốp!”
Tờ giấy bị đập thẳng lên người Trần Khải.
Tiêu Cẩm: “Chỉ nhiêu đó thôi.”
“Hả?”
Trần Khải luống cuống lật giấy ra xem.
Hay lắm, thảo nào phải nhờ tới hắn.
Đống đồ này nếu không có quan hệ, thì ba tiếng thật sự không gom nổi. Áo mưa, đồ bảo hộ, quần áo chống nước, ủng đi mưa, xuồng cao su, áo phao, phao bơi…
Còn có đồ lặn, bình oxy, tất cả đều dùng để đối phó mưa lớn.
Ngoài ra còn có hàng loạt thiết bị sinh tồn ngoài trời, Tiêu Cẩm cũng viết luôn cả lều trại và những món trước đó cô chưa mua được. Nếu là mưa lớn kéo dài, vậy phải đề phòng mất nhiệt.
Chăn bông, áo khoác dày, đệm sưởi điện, miếng giữ nhiệt, túi chườm nóng, sạc điện, chậu sắt, than củi, máy phát điện diesel mini cùng nhiên liệu…
Nếu xác định là mưa bão, Tiêu Cẩm mua mấy thứ này còn có thể hiểu được.
Nhưng phía sau là cái quái gì nữa đây?
Đồ ăn chín hun khói, cơm hộp, sushi, bánh bao?
Vịt quay, thỏ cay Tứ Xuyên, cua sốt cà chua, đầu cá hấp ớt băm, lẩu cay… Một chuỗi dài toàn món Trung Quốc.
Phía sau còn có bánh kem, gà rán, trà sữa, bò bít tết…
Tên này định mở tiệc luôn à?
Khoan đã?
Trần Khải chớp mắt liên tục. Ngay sau đó, khi nhìn xuống phần cuối tờ giấy, khóe miệng hắn co giật dữ dội.
Đường đao, Miêu đao, cùng các loại vũ khí lạnh, dao găm, súng ngắn…
Trần Khải không tin Tiêu Cẩm muốn mấy món đồ chơi chưa mài lưỡi đâu.
Mà cô còn muốn cả súng?
“Cậu Tiêu à…” Trong mắt Trần Khải hiện lên vẻ ai oán.
Không phải nói chỉ là “một ít vật tư nhỏ” thôi sao?
“Đống này phần lớn đều không vấn đề”
“… Được.”
Trần Khải khó khăn gật đầu.
“Tôi sẽ giúp cậu gom đồ. Nhưng cậu thật sự muốn nhiều đồ ăn thế à?”
“Đồ ăn chín đâu để được lâu.”
“Khụ…”
Tiêu Cẩm ho nhẹ một tiếng, ánh mắt hơi mất tự nhiên.
Không còn cách nào khác, cô từng bị đói đến ám ảnh rồi, đã có điều kiện, cô đương nhiên sẽ không bạc đãi bản thân, dù sao đồ bỏ vào không gian của cô cũng không hỏng.
Không khuyên nổi nữa, Trần Khải đành làm theo yêu cầu.
Dù sao với hắn, mấy việc này chỉ là chuyện nhỏ. Biết đâu lấy lòng được đại lão như Tiêu Cẩm, cô lại đổi ý đồng ý ký tiếp thì sao?
Trong tay Trần Khải có không ít kho hàng bỏ trống, số vật tư của Tiêu Cẩm không tính là nhiều, đến cả kho nhỏ nhất cũng chưa chất đầy nổi.
Trong đêm, hắn lập tức điều một kho cho cô dùng, còn đích thân đưa người tới đó. Nhưng lúc ra lệnh gom vật tư cho Tiêu Cẩm, ma xui quỷ khiến Trần Khải cũng tiện tay chuẩn bị cho bản thân không ít.
Thậm chí hắn còn đặc biệt gọi cho quản lý bến du thuyền của mình, để hỏi xem chiếc du thuyền có được bảo dưỡng định kỳ hay chưa.
Đợi hoàn hồn lại, nhìn từng tờ đơn mua vật tư đã ký kín bàn, Trần Khải giơ tay tự tát mình một cái.
Hắn bị tẩu hỏa nhập ma rồi à?
Một lúc lâu sau, hắn lau mặt.
Thôi vậy, dù gì cũng mua rồi, coi như phòng ngừa bất trắc, cược sai cũng chẳng thiệt hại bao nhiêu. Nhưng một khi cược đúng, mạng nhỏ sau này của hắn, thật sự phải dựa vào đống vật tư đó mà sống.
Bất tri bất giác, ngay cả bản thân Trần Khải cũng không nhận ra, trong lòng hắn từ lâu đã nghiêng hẳn về phía Tiêu Cẩm.
Rời khỏi quán bar giữa cơn mưa lớn.
Trong vài tiếng tiếp theo, Tiêu Cẩm ngồi trong kho hàng mà Trần Khải cung cấp, nhìn từng nhóm công nhân liên tục khuân vật tư cô cần vào bên trong.
Đống đồ ăn cô gọi, cũng được đóng gói cẩn thận trong hộp giữ nhiệt chuyên dụng.
“Cậu Tiêu…” Thuộc hạ của Trần Khải bước tới trước mặt cô.
“Vật tư cơ bản đều ở đây rồi, mời cậu kiểm tra qua, nếu không còn dặn dò gì thì tôi xin về báo cáo.”
Tiêu Cẩm hơi ngẩng đầu:
“Vũ khí tôi cần đâu?”
“Ở đây.”
Tên thuộc hạ quay người đi sang bên cạnh, ôm một chiếc hộp dài bước tới trước mặt Tiêu Cẩm.
“Ông chủ nói thời gian quá gấp, hiện tại chỉ gom được hai món này thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


