Ăn xong, Tiêu Cẩm đứng dậy đi xuống lầu.
Cô định tới quầy lễ tân hỏi thăm tình hình. Men theo cầu thang thoát hiểm đi xuống, vừa đến tầng ba đã nghe thấy tiếng ồn ào vọng ra từ bên trong.
“Trận mưa này rốt cuộc còn định kéo dài tới bao giờ nữa? Người của đội cứu hỏa chưa nói khi nào tới cứu chúng tôi à?”
“Đúng đó! Cứ phải dọn từng tầng lên trên thế này mãi cũng đâu phải cách. Chúng tôi còn công việc nghiêm túc phải làm nữa!”
Những người này đều là khách của khách sạn. Bị mưa lớn mắc kẹt ở đây, mà giờ cả đường dây cứu hỏa lẫn cảnh sát đều luôn trong trạng thái bận, khiến ai nấy bắt đầu đứng ngồi không yên.
Tiêu Cẩm bước vào tầng ba, thì thấy quầy lễ tân đã được dời lên đây, rõ ràng nước bên ngoài đã nhấn chìm hai tầng phía dưới.
Sau quầy là ba nhân viên mặc đồng phục khách sạn, một trong số đó là quản lý khách sạn. Lúc này ông ta đang toát đầy mồ hôi, cố gắng trấn an đám khách đang kích động.
“Khoan đã, mọi người bình tĩnh một chút!”
Quản lý lau mồ hôi trên trán:
“Khách sạn chúng tôi có đủ nước uống và thực phẩm.”
“Hiện giờ bên ngoài vẫn rất nguy hiểm, chi bằng mọi người cứ tạm thời yên tâm ở lại khách sạn.”
“Như thế này đi, toàn bộ khách hiện đang ở lại, sẽ được miễn phí nâng cấp phòng và chuyển lên tầng cao hơn để tránh mưa.”
“Bên phía chúng tôi cũng sẽ liên tục liên hệ với chính quyền. Một khi giao thông khôi phục, chúng tôi sẽ lập tức đưa mọi người rời đi.”
Thật ra mọi người chỉ là hoảng mà thôi. Bên ngoài mưa không ngừng, khách sạn lại mất điện mất sóng.
Một đám người tụ tập, người này nói một câu người kia chen một câu, càng nói càng thấy bất an.
Nhưng lời của quản lý, đúng là nói trúng tâm lý mọi người.
Mưa lớn thế này, ngay cả điện thoại cứu hỏa còn không gọi được, chắc chắn họ đang bận cứu người.
Hơn nữa khách sạn có đồ ăn thức uống đầy đủ, điều kiện cũng tốt, so với bên ngoài còn an toàn hơn nhiều.
Nhận được lời giải thích vừa ý, mọi người tự nhiên cũng không làm loạn nữa. Thấy tình hình ổn định lại, quản lý khách sạn mới thở phào lau mồ hôi.
Đúng như Tiêu Cẩm dự đoán.
Thấy không còn gì đáng xem, cô xoay người trở về tầng trên.
Về đến phòng, Tiêu Cẩm bắt đầu sắp xếp lại vật tư trong không gian.
Khách sạn này không thể ở lâu.
Hôm nay mới là ngày thứ hai, hệ thống chắc chắn sẽ không để người chơi nhàn nhã sống hết bảy ngày như vậy, sau này nhất định còn biến cố khác.
Lúc lấy vật tư từ kho đi, Tiêu Cẩm tiện tay nhét tất cả vào không gian.
Giờ nhìn lại, mọi thứ lộn xộn khắp nơi, nhân lúc còn thời gian, tốt nhất nên phân loại trước. Đồ dùng để một chỗ, đồ ăn chất riêng một góc.
Nhìn kỹ mới thấy, cái bàn lớn mà cô mang vào thế giới trò chơi hồi trước, thật sự rất chiếm diện tích.
Không gian dị năng hiện tại quá nhỏ, mà dị năng của cô còn chưa hồi phục hoàn toàn. Chỉ riêng cái bàn này đã chiếm mất không ít chỗ, phải đem nó ra ngoài thôi.
Phòng khá rộng, dù sao sau này chắc cũng chẳng ai rảnh để ý, vì sao trong phòng đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc bàn tròn.
Tiêu Cẩm tìm một góc phòng, rồi lấy bàn từ không gian ra. Không gian dị năng của cô, mọi thứ bên trong đều do cô hoàn toàn điều khiển, ý thức vừa chìm xuống, đồ vật bên trong lập tức lơ lửng bay tới vị trí chỉ định.
Cho dù ở trên cao, chỉ cần Tiêu Cẩm muốn, vật tư cũng có thể trôi nổi giữa không trung. Sau khi chồng các món đồ lên nhau, khả năng tận dụng không gian lập tức tăng mạnh.
Tiêu Cẩm lại lấy ra một chiếc balo. Bên trong bỏ hai chai nước, hai gói bánh quy nén, cùng vài món đồ nhỏ như bật lửa chống gió, dao đa năng…
Không nặng.
Chiếc balo này chủ yếu dùng để che giấu sự tồn tại của không gian, kích thước chỉ cần không ảnh hưởng hành động là được.
Cuối cùng, cô lấy vũ khí mà Trần Khải chuẩn bị ra ngoài. Dây đeo chiến thuật được mặc dưới áo khoác, con dao ngắn dán sát bên hông. Đối với cô, vũ khí tốt nhất không nên rời người, đây là thói quen hình thành từ tận thế kiếp trước.
Ở thế giới cũ, dị năng của mọi người muôn hình vạn trạng, không phải chưa từng có loại dị năng có thể phong tỏa không gian trong thời gian ngắn. Tiêu Cẩm từng chịu thiệt vì chuyện đó rồi.
Thanh trường đao được đặt bên cạnh gối, chỉ cần đưa tay là chạm tới.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong.
...
Rạng sáng ngày 17, lúc ba giờ.
Tiêu Cẩm bị đánh thức bởi một tiếng động cực lớn.
Ngay khoảnh khắc âm thanh vang lên, cô lập tức bật tung chăn.
Đôi mắt sáng như sao giữa bóng tối lúc ẩn lúc hiện, trong mắt cô không hề có chút mơ màng nào của người vừa tỉnh giấc.
Tiêu Cẩm lật người xuống giường, tay đã chạm tới thanh trường đao bên cạnh.
Sau khi xác nhận xung quanh tạm thời không có nguy hiểm, bàn tay đang siết chuôi đao mới hơi thả lỏng. Cô nhìn theo hướng phát ra tiếng động, lúc này mới nhận ra hỗn loạn đến từ tầng dưới.
Khách sạn cách âm khá tốt. Cho đến khi mở cửa phòng, Tiêu Cẩm mới biết đã xảy ra chuyện gì.
Không biết từ lúc nào bên ngoài đột nhiên nổi gió lớn, gió mạnh đến mức, cửa kính một căn phòng ở tầng bảy bị thổi vỡ tan.
Người bên trong đang ngủ không kịp phản ứng, trực tiếp bị gió cuốn văng xuống dưới.
Người rơi xuống là một người đàn ông, khi đó bạn gái anh ta cũng ở bên cạnh. Cô gái kia may mắn hơn, bị đập vào tường nên không rơi theo.
Lúc này hành lang đầy tiếng khóc, tiếng trách móc cùng tiếng kêu cứu.
Từ độ cao bảy tầng, cho dù bên dưới là nước thì cũng khó mà sống nổi.
Huống chi dòng nước chảy xiết như vậy, cho dù may mắn chưa chết, e là giờ cũng đã bị cuốn đi mất rồi.
Nhìn thấy cảnh tượng thê thảm ấy, những người khác đều sợ đến tái mặt.
Trên có gió lớn, dưới có nước lũ.
Ngay cả trốn ở đâu họ cũng không biết.
Đúng lúc ấy, từ xa trên không trung, đột nhiên có một tấm biển cực lớn bay tới, nhìn giống bảng hiệu của cửa tiệm nào đó.
Tấm bảng kim loại xoay tít giữa không trung, sau đó như bị thứ gì điều khiển, lao thẳng về phía khách sạn.
Sau biến cố vừa rồi, gần như toàn bộ khách trong khách sạn đều đã tỉnh.
Vài giây sau mới hoàn hồn, hét lên lao khỏi phòng.
Tiêu Cẩm cũng nhận ra nguy hiểm. Đồng tử cô co rút, một tay kéo phắt chiếc balo lên, thân ảnh lao vụt về phía chiếc bàn tròn lớn trong góc phòng.
Cô nhấc mạnh chiếc bàn lên, sau đó cúi người chui xuống phía sau.
“Ầm!!!”
Tiếng va chạm khủng khiếp khiến đầu óc người ta ong lên, tấm biển hung hăng đâm sầm vào khách sạn, mấy căn phòng bị ảnh hưởng lập tức bị đập nát tan.
Phòng không có người còn đỡ, những ai chạy không kịp trực tiếp bị đập trúng, máu tươi bắn tung tóe, tiếng kêu thảm thiết, tiếng rên rỉ vang lên liên tục.
Trên các mảnh kính vỡ còn dính đầy máu thịt lẫn lộn. Có người chỉ nhìn thoáng qua, đã sợ tới mức quỳ xuống một bên nôn thốc nôn tháo.
“Chết… chết người rồi!”
Người may mắn sống sót mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Run rẩy giơ tay chỉ vào thi thể trong phòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)