“Ha ha ha!!”
Sư Vương bật cười điên cuồng, nắm đấm to như bao cát vung lên đầy uy lực, hung hăng nện thẳng về phía đầu Tiêu Cẩm.
Giống như đám khán giả trên khán đài, Sư Vương đã chuẩn bị sẵn tinh thần, đón màn máu tươi bắn tung tóe.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng khiến tất cả chết lặng xuất hiện.
Một cánh tay trắng nõn thon dài chặn cứng cú đấm của Sư Vương, cánh tay ấy nhìn vô cùng mảnh mai. Bàn tay thon dài được quấn băng vải, giữ chặt nắm đấm khổng lồ kia không nhúc nhích nổi dù chỉ một chút.
Theo cánh tay nhìn lên, Sư Vương đối diện với ánh mắt bình thản không gợn sóng của Tiêu Cẩm.
“Không… không thể nào!”
Sư Vương trợn trừng hai mắt, hắn lập tức dốc toàn lực, nhưng cho dù mặt đỏ bừng, gân xanh nổi đầy trán, hắn vẫn không thể lay chuyển Tiêu Cẩm dù chỉ nửa phần.
Không chỉ hắn, cả khán đài cũng kinh ngạc đến rớt cằm.
Có người không nhịn nổi nữa, bật dậy chửi ầm lên:
“Đến một thằng nhóc cũng đánh không nổi, nắm đấm của mày từ bao giờ biến thành bùn vậy hả Sư Vương? Mẹ nó, vặn gãy cổ nó cho tao!”
“Lên đi! Đánh nó!”
Sư Vương nghiến răng.
Mẹ kiếp!
Đám người bên dưới chỉ giỏi nói mồm, có giỏi thì tự lên đây đánh thử xem!
Tà môn thật chứ!
Nhưng vì danh tiếng của mình, hắn chỉ có thể cắn răng tiếp tục, Sư Vương tung chân đá mạnh về phía Tiêu Cẩm.
Kết quả chân hắn còn chưa kịp chạm tới, đã bị Tiêu Cẩm đá ngược trở lại.
Khoảnh khắc ấy, Sư Vương chỉ cảm thấy như mình vừa đá vào một khối thép đặc. Cơn đau chấn động khiến cả xương chân hắn tê dại.
“Hự…”
Hắn rên lên một tiếng nghẹn lại.
Bên kia Tiêu Cẩm trở tay chấn mạnh, trực tiếp đánh bật Sư Vương lùi về sau. Cùng lúc ấy, cái đấm trắng trẻo kia lao tới cực nhanh.
Sư Vương vừa đứng vững, đã nhìn thấy một cú đấm phóng to ngay trước mắt. Hắn hoàn toàn không kịp phản ứng.
“Ầm!”
Tiêu Cẩm tung một quyền, trực tiếp đánh bay hắn ra ngoài.
Cơn đau dữ dội khiến nửa khuôn mặt của Sư Vương lập tức mất cảm giác, cả người hắn văng ngược ra sau, rồi nặng nề đập xuống đất.
Không khí rơi vào tĩnh lặng chết chóc, khán giả trên đài đều há hốc mồm nhìn Tiêu Cẩm đang đứng giữa võ đài.
Ngay cả Trần Khải ở phòng VIP phía trên, vốn đang chờ xem trò vui, cũng kinh ngạc đến mức làm rơi cả điếu xì gà.
“Má nó, quái thai từ đâu chui ra vậy?”
Ngay sau đó, cả đấu trường bùng nổ.
Tiếng hò hét như sóng thần cuốn trào.
Bất kể là người cược Sư Vương hay cược Tiêu Cẩm, lúc này ai nấy đều kích động đến phát điên, thậm chí có người còn ôm chầm lấy nhau gào rú.
Đến xem quyền đấu mà, điều người ta muốn chính là cảm giác kích thích đến nghẹt thở như thế này.
Ở đấu trường ngầm, kẻ mạnh luôn là vua.
Mà một kết cục đầy tính lật ngược như vậy, lại càng dễ khiến người ta phát cuồng. Với thân phận tân binh, Tiêu Cẩm đã dùng thực lực để chứng minh bản thân với tất cả mọi người.
Sau khi hoàn hồn, nhân viên đấu trường lập tức chạy lên kiểm tra tình trạng của Sư Vương.
Khi xác nhận hắn đã bất tỉnh hoàn toàn, khán đài triệt để nổ tung.
“Hú!!”
“Giết nó!!”
Ba tiếng đồng hồ tiếp theo, toàn bộ đấu trường gần như trở thành sân khấu cá nhân của Tiêu Cẩm.
Toàn thắng.
Mỗi đối thủ lên đài đều không trụ nổi quá năm phút.
Đánh đến cuối cùng, thậm chí đã chẳng còn ai dám bước lên nữa.
“X! X! X!!!”
“Hú hú!!”
Đám đông dưới khán đài kích động gào lớn biệt danh của cô.
Cánh cửa phòng thay đồ khép lại, ngăn toàn bộ tiếng huyên náo bên ngoài, Tiêu Cẩm vừa đi vào vừa tháo dải băng vải dính máu quấn trên tay.
Trần Khải đã chờ ở đó từ lâu.
Vừa thấy cô, hắn lập tức tươi cười bước tới, tự tay đưa khăn mặt cho cô.
“Cậu đúng là quá lợi hại!”
“Nghe tiếng bên ngoài đi, tất cả đều đang gọi tên cậu đấy!”
Trần Khải cười đến mức không khép nổi miệng, tối nay Tiêu Cẩm đã giúp hắn kiếm bộn tiền.
Không chỉ tiền.
Một cao thủ đỉnh cấp như vậy, xuất hiện trong đấu trường của hắn, chẳng khác nào biển quảng cáo sống. Những lợi ích kéo theo sau này còn nhiều đến mức đếm không xuể.
Đừng nói đưa khăn. Từ giờ trở đi, Tiêu Cẩm chính là anh em khác cha khác mẹ của hắn luôn rồi.
Tiêu Cẩm lau mái tóc ướt đẫm, hoàn toàn phớt lờ vẻ nịnh nọt của Trần Khải, xoay người mở tủ đồ lấy quần áo của mình ra.
Thấy vậy, Trần Khải lập tức bước tới gần, đồng thời kín đáo phất tay với thuộc hạ bên cạnh.
Đám người kia đã chuẩn bị từ trước, họ nhanh chóng đặt một chiếc thẻ ngân hàng vào tay Trần Khải, đồng thời lấy ra một xấp hợp đồng.
“Khụ khụ… cái đó…”
Trần Khải liếc nhìn Tiêu Cẩm.
“Tiền hôm nay của cậu đã tính xong rồi.”
“Ngoài mức giá năm nghìn một trận như đã thỏa thuận, bên trong còn có tiền thưởng từ đấu trường.”
“Tổng cộng là sáu trăm nghìn.”
Hắn đặt chiếc thẻ ngân hàng lên ghế thay đồ trước mặt Tiêu Cẩm.
Trong ba tiếng hôm nay, một giờ đầu Tiêu Cẩm đánh cực kỳ thuận lợi, nhưng sang hai giờ sau, các tuyển thủ của đấu trường bắt đầu sợ hãi.
Nếu không phải tiền thưởng thắng liên tiếp trên người cô càng lúc càng cao, chỉ sợ đã chẳng còn ai dám lên đài nữa.
Bên phía Trần Khải cũng phải liên tục gọi những tay đấm lớn, vốn không có lịch thi đấu hôm nay tới bằng lý do, “đấu trường xuất hiện quái vật". Nếu không, Tiêu Cẩm đã sớm chẳng còn đối thủ.
Tính kỹ lại, cô tổng cộng đánh hai mươi trận.
Đó là một trăm nghìn tiền thù lao.
Còn năm trăm nghìn dư ra… Tuy đúng là có phần tiền thưởng, nhưng cả Tiêu Cẩm lẫn Trần Khải đều hiểu rõ, khoản tiền này thực chất là đấu trường muốn lấy lòng cô.
Đáng tiếc, Tiêu Cẩm e là phải khiến Trần Khải thất vọng rồi.
Nghe xong, sắc mặt cô vẫn không đổi, Tiêu Cẩm tiện tay cầm thẻ ngân hàng nhét vào túi áo.
“Ừm, biết rồi.”
Thấy phản ứng hờ hững ấy của Tiêu Cẩm, Trần Khải nhất thời không biết có nên nói tiếp hay không.
Nhưng nhớ tới khoản lời khổng lồ từ kèo cược tối nay, cùng những tấm danh thiếp từ các ông chủ lớn, liên tục được đưa tới phòng VIP như bông tuyết.
Trần Khải cắn răng nói:
“Cậu Tiêu, tôi có một hợp đồng mới, không biết cậu có hứng thú không…”
“Tôi đã nói từ đầu rồi.”
Tiêu Cẩm trực tiếp ngắt lời hắn.
“Tôi chỉ đánh một ngày.”
Trong lòng Trần Khải lập tức dâng lên cảm giác khó chịu khó tả. Ban đầu không muốn ký là hắn, giờ muốn giữ người lại cũng là hắn.
“Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn thử giữ cậu lại.”
“Cậu xem, tối nay chúng ta hợp tác chẳng phải rất tốt sao?”
“Chỉ cần cậu tin tôi, tôi sẽ nâng cậu thành ngôi sao mới của giới quyền đấu. Tiền bạc chỉ là chuyện nhỏ thôi.”
Trần Khải cố gắng bày ra vẻ chân thành, muốn khiến Tiêu Cẩm đổi ý, nhưng động tác của cô không hề dừng lại.
Lúc này cô đã đơn giản rửa mặt xong, Tiêu Cẩm ngẩng đầu lên, tóc còn ướt, từng giọt nước men theo làn da trắng lạnh trượt xuống cổ áo.
Dưới ánh đèn trắng của phòng thay đồ, giọt nước lấp lánh đến chói mắt.
Trần Khải nhìn đến khô cả họng.
Dù toàn thân đầy mồ hôi, nhưng Tiêu Cẩm vẫn không thích tắm ở bên ngoài, cô không quên hiện tại mình đang là nam.
Sau khi lau người qua loa, cô mới nhìn sang Trần Khải nói:
“Số tiền tôi cần hiện tại đã đủ rồi.”
“Đổi cách? Cách gì?”
Trần Khải còn tưởng cô không hài lòng với điều kiện của mình.
“Nếu có yêu cầu gì, cậu cứ nói, chúng ta vẫn có thể thương lượng!”
Tiêu Cẩm quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nửa đêm, thành phố D đã bắt đầu đổ mưa lớn.
Chỉ sau vài tiếng đồng hồ, cơn mưa ấy chẳng những không giảm mà còn càng lúc càng dữ dội, nước mưa trút xuống cửa kính, đến mức gần như không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.
Thiên tai… đã bắt đầu rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
