Tiêu Cẩm hiểu luật lệ của các đấu trường ngầm còn rõ hơn cả Trần Khải.
Dù sao trước tận thế, cô cũng thường xuyên lăn lộn ở những nơi như thế này.
Mỗi thành phố đều tồn tại một thế giới đen tối, mà người bình thường không thể chạm tới. Có khi ban ngày đó chỉ là nơi bạn đi ngang qua để tan làm, nhưng đến đêm lại biến thành con quái vật đáng sợ, nuốt chửng dục vọng và máu tanh.
Dựa vào kinh nghiệm của mình, Tiêu Cẩm nhanh chóng lần ra manh mối của đấu trường ngầm giữa khu phố bar.
Sau khi ký hợp đồng, nhân viên của đấu trường dẫn cô tiến vào khu thi đấu.
Vừa bước vào bên trong, cảm giác như đã sang một thế giới khác.
Nơi này có vô số bảo an và người tuần tra. Trên đường đi, Tiêu Cẩm phải qua không biết bao nhiêu lớp kiểm tra. Nếu không có nhân viên dẫn đường, muốn lén tiến vào đây tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
So với những khu vực vô pháp vô thiên, đấu trường nằm trong thành phố D này, xem như còn khá “chính quy”.
Chưa kịp bước vào, Tiêu Cẩm đã ngửi thấy mùi thuốc lá nồng nặc, hòa lẫn với mùi mồ hôi.
Cánh cửa nặng nề vừa mở ra, hơi nóng cùng tiếng hét chói tai và tiếng gào rú lập tức ập tới.
Ngọn đèn pha treo trên cao, chiếu sáng đến mức khiến người ta hoa mắt.
Từng dãy khán đài bậc thang bao quanh toàn bộ sân đấu, phía dưới là võ đài dựng bằng đất nện. Lúc này, trên đài đang có hai võ sĩ trần mình giao chiến.
Quyền cước va chạm dữ dội, từng động tác đều đầy sự điên cuồng và tàn nhẫn, mỗi cú đánh đều kéo theo âm thanh xương cốt va đập rợn người.
Mồ hôi cùng máu tươi bắn tung tóe. Cho đến khi một người bị đánh ngã mạnh xuống đất, tiếng hò hét trên khán đài gần như muốn lật tung cả đấu trường ngầm.
“Áo áo áo ! Ông đây cược đúng rồi!”
“Ha ha ha! Đánh đi! Đập nát đầu nó cho tao!”
“Mẹ kiếp! Đồ phế vật! Mày đền tiền cho tao!”
Thắng bại đã phân, kẻ thắng ôm tiền rời đi, rồi lại tiếp tục ném số tiền thắng được vào trận kế tiếp.
Kẻ thua thì đỏ ngầu hai mắt, táng gia bại sản vẫn không cam lòng.
Trong cuộc chiến vô nghĩa này, kẻ chiến thắng cuối cùng từ đầu đến cuối vẫn luôn là nhà cái.
Tiêu Cẩm xuyên qua đám đông đang kích động, để tiến vào phòng thay đồ phía sau.
Không giống những tuyển thủ khác cởi trần lên sàn, cô thay bộ đồ tác chiến vừa mới mua, đeo khẩu trang màu đen che đi gương mặt tinh xảo, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm sắc bén.
Bầu không khí này khiến cô nhớ lại kiếp trước, máu trong người bắt đầu sôi trào, một cảm giác hưng phấn khó tả dần dâng lên.
Khi Tiêu Cẩm bước ra khỏi phòng thay đồ, nhân viên đứng chờ ngoài cửa bị dọa giật mình, ánh mắt của cô như có thể xuyên thấu lòng người.
Khí thế trên người mang theo áp lực vô tận, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng tàn nhẫn, vẻ mặt gần như vô cảm đến đáng sợ.
Nhân viên kia không dám nói thêm lời nào, cứng ngắc dẫn cô đến hậu trường.
“Ờm… người tiếp theo lên sàn là cậu. Đến lúc sẽ có người gọi.”
Nói xong liền quay đầu bỏ chạy.
Tiêu Cẩm không để ý, lặng lẽ đứng chờ trong hậu trường. Cô nhắm mắt, điều động từng khối cơ bắp trên cơ thể.
Đến đi! Hy vọng đối thủ đừng ngã quá nhanh!
Trận trước dường như vô cùng căng thẳng, hai võ sĩ lúc này đều nằm bất động trên sàn, nhân viên đấu trường kéo hai thân thể gần như rách nát ấy xuống dưới.
Trên màn hình lớn, biệt danh của tuyển thủ mới bắt đầu xoay chuyển.
Cuối cùng dừng lại ở một cái tên xa lạ, X.
“X? Ai vậy? Chưa từng nghe qua.”
“Không lẽ là lính mới? Lâu lắm rồi nơi này mới có người mới đấy.”
Nhân lúc cửa cược còn chưa đóng, đám đông lập tức đổ xô đặt tiền.
Tiếng chiêng vang lên.
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Bên trái võ đài, một bóng người cao lớn trực tiếp lật người nhảy lên từ dưới sân. Gã đàn ông đầu trọc mặt dữ tợn, thân hình vạm vỡ, cơ bắp trên tay và chân cuồn cuộn nổi lên.
Vừa bước lên đài, hắn đã giơ cao hai tay về phía khán giả, lập tức kéo theo một tràng gào rú điên cuồng.
Tầm mắt chuyển sang phía bên phải, bầu không khí lập tức thay đổi.
Một thân ảnh mảnh mai hơn nhiều đang chậm rãi bước tới, giữa mái tóc ngắn hơi dài, vài lọn tóc nhuộm bạc phản chiếu dưới ánh đèn, phát ra thứ ánh sáng chói mắt.
Khẩu trang che đi gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay, ẩn dưới những sợi tóc rơi lòa xòa là đôi mắt như sói, cô độc, lạnh lẽo, hoang dã, xen lẫn chút điên cuồng.
Không biết từ lúc nào, tiếng huyên náo bên dưới dần im bặt. Trong mắt mọi người lúc này, chỉ còn bóng dáng thiếu niên đứng thẳng trên võ đài.
Trên tầng cao phía trên sân đấu.
Trần Khải ngậm xì gà ngồi trong phòng VIP, xuyên qua lớp kính trong suốt nhìn bóng lưng Tiêu Cẩm phía dưới, trên mặt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
Đúng là phí phạm gương mặt kia, nếu để lộ ra, đám người bên dưới chỉ sợ còn phát điên hơn nữa.
“Cái này…”
Sư Vương sửng sốt một chút, rồi quay sang nhân viên bên cạnh.
“Hắn là X? Không nhầm người chứ?”
Không ai trả lời hắn.
Mà bước chân của Tiêu Cẩm cũng chưa từng dừng lại.
Điều đó chỉ có thể chứng minh rằng, người sắp đấu với hắn thật sự chính là cái tên “gà yếu” trước mắt này.
Sư Vương lập tức bật cười lớn:
“Ha ha ha! Tụi bây định đưa cho tao món đồ chơi mới để giải khuây à?”
“Này nhóc, mọc đủ lông chưa đấy?”
“Thấy nắm đấm của ông đây không? Một quyền thôi là tao đập mày nát bấy!”
Sư Vương liếm môi, ánh mắt hung ác quét qua người Tiêu Cẩm hết lần này đến lần khác, trên mặt hiện lên nụ cười dữ tợn.
Đối với sự sỉ nhục và khiêu khích ấy, Tiêu Cẩm hoàn toàn không dao động. Với cô, mức độ này chẳng khác nào trẻ con dọa nạt, dùng nắm đấm phân thắng thua mới là cách cô yêu thích.
Đám người bên dưới cũng dần hoàn hồn, những ai vừa đặt cược cho Sư Vương lập tức vui như mở hội.
May mà lúc nãy không vì thấy đối thủ là gương mặt mới mà tưởng có “hắc mã”. Kèo này cược đúng rồi!
Ngược lại, những kẻ ôm tâm lý may rủi đặt tiền cho Tiêu Cẩm, thì mặt cắt không còn giọt máu, ruột gan hối hận đến xanh lét.
Xong rồi!
Lần này tiêu thật rồi!
Sự thờ ơ của Tiêu Cẩm khiến Sư Vương nổi giận, ánh mắt hắn trở nên nguy hiểm, âm thầm quyết định, sẽ cho tên nhóc này một bài học nhớ đời ngay trên võ đài.
Đèn tín hiệu màu đỏ bật sáng.
Trận đấu chính thức bắt đầu.
Sư Vương gầm lên một tiếng rồi lao thẳng tới.
Thật ra ở những đấu trường ngầm kiểu này, từ luật lệ đến tuyển thủ đều khá tùy tiện. Muay Thái, tán thủ, tự do vật lộn, mặc kệ dùng kiểu gì, miễn không sử dụng vũ khí là được, không giống những giải đấu chính thức có ngưỡng cửa rất cao.
Trên võ đài của Tiêu Cẩm lúc này, chỉ cần ai đứng được đến cuối cùng, thì người đó chính là kẻ chiến thắng.
Sư Vương cũng không ngu, có thể dễ dàng kiếm tiền thì chẳng ai chê tiền nóng tay.
Ngay khi đồng hồ đếm ngược kết thúc, hắn lập tức muốn giành trước ưu thế, xông tới tấn công Tiêu Cẩm.
Hắn cược rằng đối phương là lính mới, chưa quen luật của đấu trường này.
“Hít hà!”
Đám người trên khán đài đồng loạt hít lạnh một hơi.
Trong đầu họ gần như đã hiện ra cảnh, Tiêu Cẩm mặt đầy máu nằm gục trên võ đài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
