Tiêu Cẩm không để tâm đến sự cảnh giác của người đàn ông, sau khi đảo mắt quan sát một vòng quán bar, cô lập tức sải bước đến trước mặt hắn.
Do ánh sáng mờ ảo ban nãy, nên người đàn ông chưa nhìn rõ gương mặt của Tiêu Cẩm.
Nhưng khi cô tiến lại gần, hắn lập tức bị dung mạo ấy làm cho thất thần. Đến tận giây tiếp theo, sau khi nghe cô nói, mồ hôi lạnh suýt nữa túa ra.
“Có trận đấu nào không?”
“Hả?”
Người đàn ông ngẩn ra một giây, da mặt giật nhẹ.
“Trận đấu gì chứ? Tôi không hiểu cậu đang nói gì, quán chúng tôi là chế độ hội viên, nếu khách không có thẻ thành viên thì mời sang nơi khác chơi.”
Thấy ánh mắt né tránh của hắn, Tiêu Cẩm càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.
Nghe giọng điệu thì đúng là người trong nghề, nhưng với thân hình tay chân mảnh khảnh này…
Tuy quán bar của bọn họ che giấu rất kỹ trên bề nổi, nhưng trong giới kiểu gì cũng có vài người bạn ngoài vòng biết chuyện, biết đâu là do họ truyền miệng ra ngoài.
Tên nhóc này nhìn yếu ớt chẳng giống người biết đánh nhau, nhưng mà…
Ánh mắt người đàn ông lướt qua gương mặt đẹp đến mức yêu nghiệt, vòng eo thon gọn, và đôi bàn tay trắng trẻo của Tiêu Cẩm, trong mắt thoáng hiện nét cười quái dị.
Một mỹ nhân thế này mà đứng trên võ đài, biết đâu còn hút khách hơn cả mấy tiết mục trước đây, hắn hiểu ông chủ của mình, có khi ông chủ thật sự sẽ đồng ý cũng nên.
Suy nghĩ chốc lát, người đàn ông gật đầu với Tiêu Cẩm:
“Tôi hiểu ý cậu rồi, nhưng chuyện này tôi không quyết được. Cậu đứng đây đợi chút, tôi đi hỏi ông chủ.”
Nói xong, hắn lấy thiết bị liên lạc ra gọi cho quản lý, vừa gọi vừa đi vào trong. Đi được vài bước như chợt nhớ ra điều gì, hắn quay đầu hét với Tiêu Cẩm:
“Này nhóc, đứng yên ở đây, đừng có chạy lung tung.”
Giờ này đến quán của họ chẳng có ai dễ dây vào cả, mong là cậu ta biết điều một chút.
Mười phút sau.
Tiêu Cẩm ngồi trên sofa trong một phòng VIP xa hoa, trước mặt cô là một người đàn ông mặc vest lịch lãm, phía sau hắn còn đứng bốn vệ sĩ áo đen.
Trần Khải cầm ly rượu trong tay, nheo mắt quan sát Tiêu Cẩm.
Hắn không hỏi Tiêu Cẩm biết đến nơi này bằng cách nào, đối với yêu cầu muốn lên sàn đấu của cô, Trần Khải cũng giống tất cả những người khác.
Cô thật sự làm được sao?
“Tôi là thương nhân, mở cửa kinh doanh để kiếm tiền, nếu cậu không thể mang lại lợi nhuận cho tôi, dựa vào đâu tôi phải chọn cậu?”
Trần Khải nói thẳng không kiêng dè.
“Ầm!!”
Một tia chớp xé ngang bầu trời, kéo theo tiếng sấm rung trời chuyển đất.
Ngay giây sau, mưa như trút nước.
Thành phố D cuối cùng cũng đón cơn mưa lớn đã mong chờ bấy lâu, không khí oi bức xung quanh dần bị nước mưa cuốn trôi, nhưng tiếng sấm liên hồi lại chẳng thể xua tan sự bực bội trong lòng người.
Trái lại, tầng mây đen nặng nề càng khiến bầu không khí thêm ngột ngạt.
Sắc mặt Tiêu Cẩm không đổi đáp:
“Tôi sẽ không thua.”
Chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng lại không giấu nổi sự tự tin của người từng đứng đầu tận thế. Giống như điều cô nói, cô tuyệt đối sẽ không thất bại.
Đáng lẽ Trần Khải nên bật cười, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của thiếu niên trước mặt, không hiểu sao hắn lại chẳng cười nổi.
Đến lúc nhận ra mình nhìn đến thất thần, Trần Khải ho khan đầy lúng túng. Hắn liếm đôi môi khô khốc, cúi đầu uống một ngụm rượu để che giấu sự mất tự nhiên.
“Khẩu khí lớn thật đấy, nhóc con.”
“Nơi này không phải chỗ cho cậu chơi trò gia đình đâu. Hôm nay tôi còn có việc, không rảnh chơi với cậu.”
Trần Khải đứng dậy.
“Nhưng tôi khá thích cậu đấy. Sau này nếu có thời gian, tôi luôn hoan nghênh cậu đến chỗ tôi chơi.”
Nói xong, hắn dẫn theo vệ sĩ chuẩn bị rời đi. Nhưng mới bước được hai ba bước, Trần Khải như nhận ra điều gì đó, cau mày quay đầu lại.
Quả nhiên, đứa trẻ kia thậm chí còn chưa nhúc nhích lấy một cái. Sự thiếu kiên nhẫn lập tức hiện rõ trên mặt Trần Khải, giọng điệu cũng lạnh xuống:
“Sao nào? Cậu định ăn vạ ở đây luôn à?”
Ông chủ đã không vui, vậy thì đến lượt vệ sĩ ra tay.
Bốn gã đàn ông lực lưỡng mặc vest đồng loạt tiến về phía Tiêu Cẩm, thân hình to lớn vây kín cô lại. Đứng trước bọn họ, Tiêu Cẩm trông chẳng khác nào một con cừu non yếu ớt.
Trần Khải quay người tiếp tục đi về phía cửa, hờ hững buông một câu:
“Nhẹ tay thôi, đừng làm người ta bị thương.”
Đúng là xui xẻo.
Thời gian trước thời tiết nóng bất thường, một lô hàng trong kho của hắn tự nhiên hỏng sạch, thiệt hại không nhỏ.
Hôm nay lại còn xuất hiện thêm một thằng nhóc không biết trời cao đất dày, nếu không phải vì gương mặt kia quá đáng thương, hắn đã sớm cho người đánh gãy chân nó rồi.
Đột nhiên, phía sau vang lên trận huyên náo, kèm theo một tiếng hét thảm, một luồng gió mạnh sượt qua tai Trần Khải.
Hắn chỉ kịp thấy một bóng đen khổng lồ lao vụt qua khóe mắt, ngay sau đó một thân ảnh nặng nề đập thẳng vào cánh cửa phía trước.
Bước chân Trần Khải lập tức khựng lại. Khi nhìn rõ người đang co quắp dưới đất là vệ sĩ của mình, đồng tử hắn co rút dữ dội, lập tức xoay người nhìn về phía Tiêu Cẩm.
Người bị hắn xem như một đứa trẻ lúc này, đang bình tĩnh thu lại đôi chân dài của mình.
Ngoài tên bị đá bay đến cửa, ba vệ sĩ còn lại đều đã nằm vật xuống đất, ôm người không ngừng rên rỉ đau đớn.
Nhìn cảnh tượng ấy, Trần Khải còn tưởng mình hoa mắt. Một lúc lâu sau, hắn mới không thể không thừa nhận, lần này mình nhìn nhầm thật rồi.
Tiêu Cẩm thong thả ngồi lại xuống sofa, ngẩng đầu nhìn thẳng Trần Khải:
“Bây giờ có thể nói chuyện được chưa?”
Mười phút sau.
Phòng VIP đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, đống hỗn độn dưới đất được dọn sạch sẽ.
Trần Khải và Tiêu Cẩm lại ngồi đối diện nhau với cùng một tư thế, trên bàn trà đặt một tờ giấy còn phảng phất mùi mực mới, có lẽ vừa được in gấp mang tới.
Nhóm người đứng phía sau Trần Khải, cũng đã đổi thành nhóm khác.
Không biết có phải đã nghe đồng nghiệp kể lại chuyện gì hay không, ai nấy đều giữ vẻ mặt lạnh tanh, nhưng thực chất lại lén lút nhìn trộm Tiêu Cẩm.
Chắc hẳn đều tò mò rốt cuộc cô có bản lĩnh gì, mà có thể đánh gục bốn vệ sĩ chuyên nghiệp đã qua huấn luyện.
Cầm bản hợp đồng trên bàn lên, Tiêu Cẩm thậm chí còn không buồn đọc, trực tiếp ký tên mình vào trang cuối.
Động tác dứt khoát lưu loát đến mức, Trần Khải còn chưa kịp phản ứng, thì cô đã ký xong rồi. Trần Khải sững sờ:
“Cái này… cậu không xem thêm chút nào à? Không sợ tôi giở trò trong hợp đồng sao?”
Tiêu Cẩm bình thản đáp:
“Không cần thiết.”
Vốn dĩ cô không thuộc về thế giới này, nhiều nhất chỉ ở lại bảy ngày.
Cho dù Trần Khải thật sự giở thủ đoạn gì đi nữa, sau bảy ngày, mặc kệ hắn có lật tung cả thành phố D, cũng không thể tìm được cô.
Với Tiêu Cẩm mà nói, bản hợp đồng này chẳng khác nào giấy vụn.
Nhưng Trần Khải đâu biết điều đó, nhìn vẻ ung dung rộng lượng của Tiêu Cẩm, hắn nhất thời chẳng biết nói gì, chỉ đành lắc đầu trong lòng.
Nhìn kiểu nào cũng giống cậu ấm được nuông chiều từ nhỏ của một gia tộc giàu có, học được chút bản lĩnh từ trưởng bối trong nhà, nhưng chuyện đời thì vẫn còn non lắm.
Cất hợp đồng đi, Trần Khải nhìn Tiêu Cẩm nói:
“Lát nữa tôi sẽ cho người thêm cậu vào danh sách. Nhưng nói trước cho rõ, ở chỗ chúng tôi quyền cước không có mắt, bị thương là chuyện thường.”
“Ngay cả chết trên võ đài cũng không phải chưa từng có.”
“Nếu cậu đổi ý, bây giờ tôi có thể hủy ngay bản hợp đồng này, nhưng một khi đã bước lên võ đài, cậu phải tuân thủ luật của đấu trường.”
“Ừm.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)