Sau đó, Tiêu Cẩm cũng không tiếp tục chú ý đến những tin nhắn trên kênh trò chuyện nữa.
Hiện giờ ai nấy đều mù mờ không rõ tình hình, hơn nữa rất nhiều người còn cố tình che giấu thông tin, chỉ có thể chờ thế giới trò chơi tiếp theo bắt đầu rồi tính tiếp.
Tắt bảng hệ thống đi, lúc này Tiêu Cẩm mới có thời gian quan sát tình hình bên trong toa tàu.
Nó không khác mấy so với toa tàu bình thường, chỉ là rộng hơn một chút. Gần cửa sổ có một chiếc giường, bàn ghế, nhà vệ sinh, mọi thứ đều đầy đủ, nhưng nhìn kiểu gì cũng giống một căn phòng mẫu được sản xuất hàng loạt.
Tiêu Cẩm chợt nhớ ra, lúc nãy khi dạo thương thành hệ thống, hình như cô có thấy mục thiết kế toa tàu, chỉ là khi ấy sự chú ý của cô đều dồn cả vào thuốc men và vũ khí.
Mở bảng điều khiển ra xem thử, quả nhiên chức năng bên trong cực kỳ đầy đủ.
Từ nội thất cố định đến đồ trang trí, thậm chí diện tích căn phòng cũng có thể mở rộng tùy ý. Chỉ tiếc là chỗ nào cũng cần tích phân, ngay cả một chiếc sofa vải bình thường, cũng đã tốn tới 5 tích phân.
Tiêu Cẩm lập tức đóng bảng hệ thống lại, chức năng này rõ ràng dành cho đại gia, chả liên quan gì tới người trong túi chỉ có vỏn vẹn 2 tích phân như cô.
Đối với cô mà nói, nhà cửa không cần quá rộng hay quá sang trọng, chỉ cần có chỗ ngủ và nhà vệ sinh là đủ rồi.
Tiêu Cẩm bước vào phòng tắm có sẵn trong toa tàu, cởi bộ quần áo trên người, rồi ném thẳng vào thùng rác, sau đó cô mở vòi sen, thoải mái tắm nước nóng một trận.
Tắm xong, cô lấy bình xịt mới mua ra, hướng về vị trí bả vai rồi xịt hai cái.
Tiêu Cẩm cảm nhận tình trạng vết thương, thử cử động cánh tay vài lần, cơn đau đã biến mất hoàn toàn, động tác cũng không còn chút cứng nhắc nào.
Không tệ, xứng đáng với cái giá 3 tích phân.
...
Trong khoảng thời gian ở trong toa tàu, ngoài ăn uống nghỉ ngơi hằng ngày, Tiêu Cẩm còn không ngừng rèn luyện cơ thể.
Thế giới trò chơi đầy rẫy nguy hiểm khó lường. Không chỉ dị năng, ngay cả thể lực của cô cũng chưa khôi phục đến trạng thái đỉnh cao của kiếp trước.
Cô tuyệt đối không thể lơ là.
Nhắc đến dị năng, Tiêu Cẩm còn phát hiện ra một chuyện khiến cô vô cùng vui mừng.
Sau khi trở về từ thế giới trò chơi, ban đầu cô còn chưa nhận ra. Mãi đến lúc lấy đồ ăn từ không gian ra, vô tình liếc nhìn một cái mới phát hiện, không gian của mình dường như đã mở rộng hơn.
Khi ấy Tiêu Cẩm rất bất ngờ, bởi vì dù là hồi phục dị năng hay thăng cấp dị năng, đều cần năng lượng.
Kiếp trước cô dựa vào việc săn giết tang thi, hấp thu tinh hạch tang thi để tiến hóa, nhưng trong thế giới trò chơi không hề có tang thi, cô cũng không nhớ mình từng hấp thu bất cứ loại năng lượng nào.
Mang theo suy đoán trong lòng, Tiêu Cẩm đánh dấu bên trong không gian, kiên nhẫn chờ qua hai mươi bốn tiếng rồi kiểm tra lại.
Quả nhiên, ranh giới không gian lại tiếp tục dịch chuyển ra ngoài gần một mét so với vị trí đánh dấu trước đó, đống vật tư vốn chất cao sát tường, bây giờ đã cách ra một khoảng trống với vách tường, không gian của Tiêu Cẩm đang dần mở rộng.
Tiếp tục kiểm tra tinh hạch dị năng, nó vẫn vỡ nát như cũ. Nhưng Tiêu Cẩm tin rằng, nếu hiện tượng này không phải ngẫu nhiên, thì sớm muộn gì dị năng của cô cũng sẽ khôi phục lại như kiếp trước.
Nói thật, thời buổi này khó khăn gì cũng còn có cách giải quyết, chỉ riêng thiên tai là khác. Trước thiên tai, con người quá mức nhỏ bé, giống như trận mưa lớn ở thế giới tay mới vậy.
Đã có quá nhiều người chết, trong đó không thiếu nhân tài đứng đầu đủ mọi lĩnh vực, cả lính đặc chủng hay võ sĩ taekwondo. Dù có giỏi đến đâu, một khi bị dòng nước cuốn đi, thì cũng chỉ có con đường chết.
Hiểu rõ sự hiểm ác của trò chơi sinh tồn, tất cả đều bắt đầu cố gắng nâng cao tỷ lệ sống sót của bản thân.
Có cao thủ sinh tồn nơi hoang dã, nhà khí tượng học nổi tiếng, chuyên gia y học hàng đầu… đủ loại nhân vật dẫn đầu các ngành nghề khác nhau, đã tổng kết lên kênh trò chuyện không ít kiến thức cấp cứu, và cách đối phó với tình huống hiểm nguy.
Tiêu Cẩm không phải thần thánh, không thể biết hết mọi thứ, nên học theo những người chuyên nghiệp trên kênh, thật sự giúp cô thu hoạch được không ít kiến thức.
Học xong thì tiếp tục địa ngục huấn luyện, lúc nghỉ ngơi lại nhìn không gian của mình thay đổi từng ngày.
Cuối cùng, thời điểm bắt đầu trò chơi tiếp theo cũng đến.
Lúc này, không gian của Tiêu Cẩm đã từ hai mươi mét khối ban đầu mở rộng gấp đôi, đủ để nhét thêm không ít vật tư.
Hôm nay là ngày tiến vào thế giới trò chơi.
Còn năm phút nữa.
Tiêu Cẩm kiểm tra lại đạo cụ trên người, bên trong quần áo cô đang mặc là bộ đồ phòng hộ trung cấp, cổ áo cao ôm kín cả cổ, thuốc men và dao găm đều được cất trong không gian hệ thống.
Khi kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ.
【Ting! Cấy tín hiệu hoàn tất, đang xác nhận điểm neo tinh tiêu】
【Điểm neo xác nhận thành công, chuẩn bị truyền tống…】
【Trò chơi sinh tồn sắp bắt đầu, chúc các người chơi có khoảng thời gian chơi game vui vẻ】
Đếm ngược kết thúc, trước mắt Tiêu Cẩm hoa lên.
Giây tiếp theo, cô đã xuất hiện trước cổng một trường đại học.
Quầng sáng quen thuộc, số lượng người chơi cùng đồng hồ đếm ngược treo cao trên không.
【Ting!】
【Đang tải thế giới…】
【Hình thức: Thiên tai mưa axit】
【Nhiệm vụ chính: Sinh tồn bảy ngày】
【Cảnh báo: Người chơi phải che giấu thân phận, không được tiết lộ nội dung trò chơi thử thách cho cư dân bản địa, người vi phạm sẽ bị trừ tích phân】
【Trò chơi chính thức bắt đầu】
Mưa axit?
Tiêu Cẩm khẽ nhíu mày.
Thông thường, mưa, tuyết hoặc các dạng giáng thủy khác có độ pH nhỏ hơn 5.6, đều được gọi là mưa axit, nguyên nhân chủ yếu là do con người thải ra lượng lớn khí axit vào bầu khí quyển.
Ngoài ra còn một khả năng khác dẫn đến mưa axit, đó là thảm thực vật mục nát hoặc núi lửa phun trào.
Nhưng điều kiện hình thành kiểu thứ hai khá khắc nghiệt, nên phần lớn trường hợp đều do yếu tố con người gây ra.
Có bài học từ thế giới mưa bão trước đó, Tiêu Cẩm gần như chắc chắn rằng ở thế giới mưa axit này, nồng độ axit về sau sẽ tăng lên cực kỳ khủng khiếp, đến mức những nơi trú ẩn thông thường hoàn toàn không thể chịu nổi.
Mà nơi này vốn cũng không phải khu vực thường xuyên xuất hiện mưa axit, cho nên dù là chung cư hay trung tâm thương mại, vật liệu xây dựng đều không có khả năng chống chịu mưa axit nồng độ cao.
Vì vậy, một khi có cơ hội, Tiêu Cẩm nhất định phải lập tức tiến vào điểm an toàn do hệ thống chỉ định.
Theo thói quen, cô kiểm tra đồ đạc trên người, lần này hệ thống thậm chí còn chẳng chuẩn bị balo cho cô.
Lục khắp các túi áo quần, ngoài điện thoại, thẻ căn cước và ví tiền ra, thì chỉ còn một tấm thẻ sinh viên.
Mở thẻ ra, bên trong là ảnh của Tiêu Cẩm, phía dưới ghi rõ: “Đại học Long Giang khóa 24”.
Nhìn lại điện thoại một cái…
“Ồ hô.”
Tân sinh viên năm nhất hàng mới toanh
Mà phía sau cô lúc này chính là Đại học Long Giang.
Đang vào giờ nghỉ trưa, sinh viên và giáo viên đều lần lượt ra ngoài ăn cơm, cổng trường người qua kẻ lại vô cùng đông đúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

