Cho dù không ít người còn chưa kịp đến gần xuồng cao su đã bị sóng cuốn đi, nhưng vẫn có người trước ngã xuống, người sau lao lên bơi tới.
“Á!”
Chỉ một chút sơ sẩy, chân của Phùng Minh Dương đã bị một bàn tay dưới nước chộp lấy, không kịp phản ứng, cơ thể cậu nghiêng mạnh về phía mặt nước, mắt thấy sắp rơi xuống.
“Tiểu Phùng!”
Hướng Lỗi đang bị người khác quấn lấy, chỉ có thể sốt ruột hét lớn.
Phùng Minh Dương theo bản năng nhắm mắt lại, trong lòng chửi thầm:
“Mẹ nó, thằng chó chết, đừng để ông đây bắt được mày!”
“Cảm ơn đại lão cứu cái mạng chó này của em!”
Lúc này mà rơi khỏi thuyền, lỡ bị sóng cuốn đi, thì Hướng Lỗi và Tiêu Cẩm ngay cả cơ hội tìm cậu cũng không có, cho nên lần này, Phùng Minh Dương thật sự biết ơn Tiêu Cẩm từ tận đáy lòng.
Sau khi kéo cậu lên, Tiêu Cẩm cau mày nhìn đám người vẫn không ngừng trèo lên thuyền.
Thấy không thể lên được, có vài kẻ bắt đầu mặc kệ tất cả, trực tiếp tấn công người trên thuyền, có kẻ còn dùng vật sắc nhọn, rạch thân xuồng ngay dưới nước, muốn phá hủy xuồng cao su.
Ý nghĩ rất đơn giản, nếu các người không cho tôi sống, vậy thì chết cùng nhau đi.
Tiêu Cẩm không mềm lòng như Hướng Lỗi và Phùng Minh Dương, cô trực tiếp rút trường đao chém xuống phía dưới, lưỡi đao sắc bén dễ dàng chặt đứt cánh tay của người bên dưới.
Người kia hét thảm một tiếng, rồi chìm xuống nước, chỉ còn lại một bàn tay đứt lìa vẫn móc trên mép xuồng.
Tiếng kêu thảm thiết khiến những người xung quanh đồng loạt nhìn sang, lúc này bọn họ mới nhận ra, đây chẳng phải là sát thần ở tầng ba trước đó sao?
Thấy vẫn có người không để ý lời cảnh cáo, Tiêu Cẩm lại vung đao lần nữa.
Lần này, mục tiêu không còn là cánh tay.
Một vệt máu xuất hiện trên cổ người kia, hắn trợn trừng mắt, hai tay buông lỏng, ôm lấy cổ rồi chìm xuống nước. Trong tầm mắt cuối cùng, hắn chỉ nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo không chút gợn sóng của Tiêu Cẩm.
“Ọe!”
Ngay từ lúc nhìn thấy bàn tay đứt lìa, Phùng Minh Dương đã cảm thấy buồn nôn, đặc biệt là máu trên đó vẫn còn nóng hổi, mấy ngón tay vì phản xạ thần kinh, mà thỉnh thoảng còn co giật.
Đến khi thấy Tiêu Cẩm không nói một lời đã giết thêm một người nữa, từ đó chẳng còn ai dám bám lên thuyền, cậu mới cố ép cảm giác buồn nôn xuống.
Biết đại lão ít nói, Phùng Minh Dương liền lớn tiếng bổ sung:
“Ai không muốn chết thì lùi lại!”
Hướng Lỗi lúc này cũng hoàn hồn từ cơn chấn động, lập tức nói theo:
“Chúng tôi cũng chỉ có một chiếc thuyền, sức chứa có hạn. Có thời gian bám lấy, chi bằng vào khách sạn tìm xem, có thứ gì nổi trên nước được không!”
Hai cái chết vừa rồi vẫn còn sờ sờ trước mắt, bàn tay treo trên xuồng còn chưa nguội hẳn biết nhóm Tiêu Cẩm không dễ chọc, cũng chẳng ai dám liều mạng làm kẻ dẫn đầu nữa.
Thực ra trước cả khi Hướng Lỗi lên tiếng, đã có người nghĩ tới chuyện đó, đặc biệt sau khi nhìn thấy một cô gái ngồi trong cái chậu nhựa lớn nổi trên nước, ý tưởng của mọi người càng nhiều hơn.
Có người chạy đi tìm giường khách sạn, có người đẩy đổ tủ, mở cửa tủ rồi ngồi lọt bên trong, có người trực tiếp nhắm vào bồn tắm trong khách sạn.
Dù sao thì phía Tiêu Cẩm, cũng không còn ai dám tới gần nữa.
Hướng Lỗi thở phào nhẹ nhõm:
“May mà cậu quay lại kịp, bọn tôi thật sự không áp chế nổi bọn họ.”
Tiêu Cẩm không nhìn vẻ mặt uể oải của ông, chỉ đảo mắt tìm nơi tránh nạn thích hợp xung quanh, nhưng lời cô nói lại lạnh đến thấu xương:
“Đây là một trò chơi sinh tồn thật sự, nếu ông vẫn coi nó chỉ là trò chơi, lần sau sẽ không còn may mắn như vậy đâu.”
Hai người mím môi im lặng.
Sau đó Hướng Lỗi cười khổ, một đống tuổi như mình, vậy mà còn không hiểu rõ bằng một đứa trẻ.
Phùng Minh Dương cũng cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Theo thời gian trôi qua, gió càng lúc càng lớn, nước lũ hoàn toàn nhấn chìm khách sạn, bắt đầu tràn lên sân thượng phía trên cùng.
Lúc này, chẳng ai còn hơi sức quan tâm tới ai nữa, kể cả Tiêu Cẩm.
Ba người liều mạng chống lại mưa to và cuồng phong, dùng hết sức giữ chặt chiếc xuồng cao su đã vài lần suýt bị lật.
Miệng Tiêu Cẩm đầy bùn đất và nước mưa, nhưng vẻ mặt cô vẫn không hề dao động. Đột nhiên, khóe mắt cô lướt qua một bóng đen đang bay tới, một cảm giác nguy hiểm lập tức dâng lên trong lòng.
Tiêu Cẩm theo bản năng nghiêng người né tránh, đồng thời giơ chân đá mạnh về phía Phùng Minh Dương phía trước.
“Bõm!”
Phùng Minh Dương còn chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị đá văng xuống nước.
Tiêu Cẩm khẽ rên một tiếng, một chiếc bàn khách sạn bay sượt qua trước mắt cô, góc bàn đập mạnh vào vai Tiêu Cẩm, tiếng răng rắc rất nhỏ của xương nứt vang lên bên tai.
“Tiêu Cẩm! Cậu không sao chứ?”
Nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng, tim Hướng Lỗi gần như ngừng đập.
Vừa rồi, chiếc bàn khách sạn bị gió cuốn bay đúng lúc đập về phía này. Nếu không có cú đá của Tiêu Cẩm, Phùng Minh Dương chắc chắn sẽ bị đập trúng.
“Không sao.”
Tiêu Cẩm hít sâu một hơi, rồi quay đầu nhìn Phùng Minh Dương đang vùng vẫy dữ dội trong nước.
“Ục ục… đại lão… ục… cứu mạng!”
Phùng Minh Dương điên cuồng đập nước.
“Tiểu Phùng!”
Hướng Lỗi sốt ruột đến biến sắc.
Tiêu Cẩm lấy ra một sợi dây, ném thẳng xuống nước:
“Nắm lấy! Còn mười phút nữa!”
Nghe được lời cô, Phùng Minh Dương lập tức mò mẫm loạn trong sóng gió.
Sau khi chụp được sợi dây, cậu liều mạng quấn nó quanh cánh tay, có dây rồi, cuối cùng cậu cũng không còn tiếp tục chìm xuống.
Thở hồng hộc, Phùng Minh Dương hét lớn:
“Đại lão, cái mạng của em giao cho anh đấy! Anh nhất định đừng buông tay nha!”
Tiêu Cẩm không đáp, lúc này sống hay chết, chỉ có thể xem vận may của cậu thôi.
Trong vài phút cuối cùng, nhóm Tiêu Cẩm gần như không mở nổi mắt, khắp nơi đều là sóng lớn ập tới, ông trời dường như đã nổi giận, hoàn toàn không muốn để họ sống sót rời đi.
Cuối cùng, sau một đợt sóng gió khổng lồ, chiếc xuồng cao su hoàn toàn bị lật úp, ba người Tiêu Cẩm bị dòng nước cuốn đi.
Mỗi lần vừa ngoi đầu lên, đã lại bị sóng nhấn chìm trở xuống.
Bùn cát đục ngầu làm cay xè mắt, Tiêu Cẩm cố ép bản thân bình tĩnh, nín thở tránh né những chướng ngại vật dưới nước.
Cuối cùng, ngay khi lồng ngực cô căng tức đến mức như sắp nổ tung vì thiếu oxy, bên tai bỗng vang lên âm thanh quen thuộc.
【Đinh!】
【Chúc mừng các người chơi đã vượt qua thử thách sinh tồn tay mới thành công. Kênh truyền tống đã mở, người chơi sắp quay về không gian đăng nhập.】
【Đếm ngược quay về bắt đầu: 5, 4… 1】
Ngay khoảnh khắc đếm ngược kết thúc, Tiêu Cẩm lập tức hô hấp trở lại.
Trước mắt lóe lên ánh sáng trắng. Khi hoàn hồn, cô đã xuất hiện trong một toa tàu đang di chuyển.
“Hô… hô…”
Lượng lớn oxy tràn vào mũi khiến Tiêu Cẩm khẽ thở dốc, nhưng trên người cô lại không hề có cảm giác ướt nhẹp khó chịu.
Nhìn kỹ mới phát hiện, cô vẫn mặc đúng bộ quần áo lúc mới tiến vào trò chơi, chỉ là cảm giác đau nơi vai vẫn còn nguyên.
Tiêu Cẩm cau mày, tay theo bản năng sờ về bên hông.
Không ổn!
Con dao găm mà Trần Khải tặng cô vốn luôn treo bên hông, lúc quay về dường như không mang theo được.
Ngay sau đó, Tiêu Cẩm lập tức kiểm tra không gian của mình.
Sau khi nhìn thấy thứ bên trong, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)