Nhìn bóng lưng Lưu Binh hoảng loạn bỏ chạy, Tiêu Cẩm bật cười khinh miệt.
Thật nực cười, thì ra kẻ chuyên giết người lại cũng biết sợ bị người khác giết.
Ngay sau đó, cô rút con dao găm khỏi cổ tên đầu húi cua, thi thể hắn thuận thế đổ rạp xuống đất, hoàn toàn nhắm mắt.
Tiêu Cẩm vung tay ném mạnh con dao về phía trước.
Giây tiếp theo, Lưu Binh vừa chạy tới cửa đã bị lưỡi dao xuyên thẳng qua tim.
Đến lúc này, trong phòng ngoài Tiêu Cẩm ra, thì chỉ còn lại tên đàn ông cao lớn đang nằm dưới đất.
Hắn hoàn toàn bị dọa đến ngây người. Ba người tới cướp bóc, kết quả chưa đầy hai phút đã bị phản sát chết mất hai tên.
Khoan? Không đúng! Giờ chỉ còn lại mình hắn thôi!
Tên cao lớn lập tức phản ứng lại, đúng lúc Tiêu Cẩm quay sang nhìn hắn. Hai người đối mặt, gã đàn ông to lớn kia lập tức bị dọa run lên bần bật.
“Đại… đại ca! Tổ tông! Tổ tông ơi tôi sai rồi! Là tôi có mắt như mù! Xin anh đừng giết tôi! Đừng giết tôi! Tôi không cần vật tư nữa!”
Hắn nhắm chặt mắt, co rúm người dưới đất, điên cuồng cầu nguyện trong lòng, khẩn cầu ác ma kia tha cho mình.
Dường như lời cầu nguyện thật sự có tác dụng, tiếng bước chân không dừng lại trước mặt hắn, mà đi thẳng ra cửa.
Tiêu Cẩm cúi người rút con dao găm cắm trên người Lưu Binh, lau sạch rồi cắm lại vào vỏ bên hông, khóe mắt lướt qua bóng dáng co rúm trong phòng, cô đeo balo lên rồi trực tiếp rời khỏi tầng cao nhất.
Khi đi ngang qua căn phòng bên cạnh, Tiêu Cẩm đột nhiên quay đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mắt mèo trên cửa.
Ngay giây sau, bên trong vang lên tiếng loảng xoảng hỗn loạn, xen lẫn cả tiếng kêu khe khẽ của phụ nữ.
Tiêu Cẩm thu hồi ánh mắt, một mình đi về phía cầu thang.
Trong phòng, người đàn ông mặt cắt không còn giọt máu đang tựa lưng vào cửa, hai chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Đối diện anh ta là một cô gái trẻ ăn mặc tinh tế, lúc này nước mắt giàn giụa, hai tay run rẩy bịt chặt miệng mình.
Đợi đến khi tiếng bước chân xa dần, cả hai mới đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
...
Rõ ràng đang là giữa trưa, nhưng bên ngoài âm u như ban đêm.
Nước dưới lầu dâng ngày càng nhanh, đã trực tiếp lan tới tầng bảy. Tiêu Cẩm thậm chí còn nhìn thấy vài thi thể, đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Khi đi xuống nhà hàng ở tầng tám, bên trong truyền ra tiếng phụ nữ khóc thét, xen lẫn tiếng va chạm cơ thể cùng tiếng cười gằn của đàn ông.
Ánh mắt Tiêu Cẩm lập tức tối sầm xuống. Khung cảnh như vậy luôn khiến cô vô thức nhớ tới kiếp trước.
Cô mím môi, không chút do dự rút trường đao ra.
“Chát!”
Một cái tát mạnh như quạt mo giáng xuống. Trong nháy mắt, trên gương mặt trắng nõn của người phụ nữ, hiện lên một dấu tay đỏ rực.
Quần áo cô ta chỉ khoác hờ hững trên người, đôi mắt ngập nước, khuôn mặt tràn đầy nhục nhã và sợ hãi.
Tên đàn ông đang cưỡi trên người cô hoàn toàn trần truồng, vừa cười vừa nói:
“Ha ha ha! Chẳng phải mày không cho ông đây đụng vào sao? Ông đây cứ thích đụng đấy!”
Đám người xung quanh cũng cười hùa theo, ánh mắt nhìn người phụ nữ đầy dục vọng trần trụi.
“Này! Mày chơi đủ chưa? Đến lượt bọn tao rồi đấy?” Một tên mặt mũi dâm dê xoa tay cười.
“Gấp cái gì? Bên kia chẳng phải còn đó sao? Tự đi kiếm một đứa đi!”
Tên đàn ông mất kiên nhẫn đáp.
Lúc này, trong góc nhà hàng còn có hơn chục người bị trói chung bằng dây thừng. Khi nghe lời nói kia, mấy người phụ nữ lập tức tái mét mặt mày, cố chen ra sau đám đông.
Tên dê xồm liếm môi:
“Được thôi, vậy tao đi giải tỏa trước.”
Nói rồi gã bước tới góc phòng, đưa tay chộp lấy một người phụ nữ xinh đẹp đã có chồng trong đó.
“A! Cút đi! Đừng chạm vào tôi!”
Người phụ nữ vừa khóc vừa cố sức lùi ra sau, nhưng vẫn bị gã kéo mạnh ra rồi quăng xuống đất, những người phụ nữ khác cũng không nhịn được bật khóc.
Tiếng ồn ào che lấp động tĩnh phía sau. Đợi đến khi tên dê xồm nhận ra ánh mắt bất thường của người phụ nữ kia, thì đã quá muộn.
Gã còn chưa kịp quay đầu, đã bị Tiêu Cẩm một đao chém chết.
Trời đất quay cuồng, tên dê xồm ngã vật xuống đất. Trước khi mất ý thức, gã dường như nhìn thấy đồng bọn phía trước đã không còn đầu nữa.
Cả nhà hàng im phăng phắc.
Tiêu Cẩm một tay cầm đao, lạnh lùng bước qua những cái xác dưới đất, cô đi tới góc phòng, lưỡi dao sắc bén cắt đứt dây trói.
“Cảm… cảm ơn…”
Người gần Tiêu Cẩm nhất lúc này vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác nhìn cổ tay đã được thả ra. Lý trí nói với anh ta rằng nên mau chóng bỏ chạy, nhưng đạo đức vẫn khiến anh vô thức bật ra hai chữ cảm ơn.
Tiêu Cẩm chẳng bận tâm họ nghĩ gì. Thời gian đã bị trì hoãn khá lâu, cô phải đi rồi.
“Á! hu hu…”
Bên dưới thi thể không đầu, người phụ nữ kia dường như lấy lại được ý thức.
Sau tiếng khóc xé lòng, cô dùng sức đẩy cái xác trên người ra, rồi điên cuồng đấm đá thi thể. Trong mắt đầy hận thù, như thể muốn nghiền nát cả xương lẫn thịt hắn rồi nuốt xuống.
Nhìn người phụ nữ toàn thân đầy máu, ánh mắt Tiêu Cẩm thoáng hiện vẻ không tự nhiên.
Khụ khụ! Giết tang thi thì chém đầu là hiệu quả nhất, chắc do quen tay quá nên lần này hơi máu me một chút.
Lần sau cô sẽ cố chú ý hơn.
Tiêu Cẩm tiện tay giật tấm khăn trải bàn trên chiếc bàn tròn bên cạnh, rồi trực ném lên người cô gái.
Tấm khăn che đi cơ thể trần trụi của cô, đồng thời cũng ngăn lại ánh mắt thương hại từ những người xung quanh.
Người phụ nữ siết chặt tấm khăn bằng đầu ngón tay tái nhợt, vừa khóc vừa dùng đôi mắt sưng đỏ nhìn theo bóng lưng Tiêu Cẩm rời đi, như muốn khắc sâu hình bóng ấy vào tận trong tâm trí.
...
Rời khỏi nhà hàng, Tiêu Cẩm dừng lại ở một căn phòng tầng bảy.
Cửa kính sát đất trong phòng đã vỡ toàn bộ, phía dưới chưa đầy nửa mét chính là mặt nước.
Tiêu Cẩm đặt phương tiện giao thông của mình xuống, mặc áo mưa, rồi nhẹ nhàng nhảy vào chiếc xuồng cao su.
Lớp bạt chống nước bên ngoài xuồng ngăn mưa rất tốt, cô chèo mái chèo hai bên, thẳng hướng đến Tây Đài Sơn mà đi.
Vì đang là ban ngày, dù trời vẫn âm u, nhưng hành động của Tiêu Cẩm, vẫn nhanh chóng thu hút sự chú ý của người sống sót xung quanh.
“Thuyền! Có thuyền!”
“Đâu? Thuyền ở đâu?”
Nghe thấy có thuyền, vô số người lập tức lao tới cửa sổ vẫy tay, cố gắng thu hút sự chú ý của cô.
“Này! Chờ đã! Xin anh cứu tôi với! Mang tôi đi đi!”
“Tôi có tiền! Đồng hồ, nhà cửa, xe cộ, anh muốn gì cũng được! Xin anh đưa tôi về nhà!”
Một chiếc xuồng cao su nhỏ bé, gần như khiến toàn bộ người sống sót quanh đó phát điên, dù sao không phải ai cũng có đủ thức ăn và nước uống bên cạnh.
Mấy ngày nay họ bị mắc kẹt trên lầu, nhìn vật tư xung quanh cạn dần mà sắp tuyệt vọng muốn chết rồi, có thuyền đồng nghĩa với việc có thể ra ngoài tìm vật tư. Biết đâu còn có thể tìm được đội cứu hộ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)