Tiếng kêu cứu bên ngoài, cũng đồng thời truyền tới tai những người trong khách sạn.
Đám người đứng co cụm trong góc nhà hàng, vừa mới hoàn hồn sau cơn kinh hãi lúc nãy. Họ tránh xa hai cái xác nằm giữa sàn, cũng tránh luôn ánh mắt của người phụ nữ đang quấn khăn trải bàn.
Cô từng cầu cứu, nhưng chẳng ai dám bước lên giúp, bởi kẻ dám chống lại đám Lưu Binh đều đã chết rồi. Muốn lo chuyện bao đồng, thì trước tiên cũng phải giữ được cái mạng đã chứ.
Khi nghe tiếng người bên ngoài gọi với theo chiếc xuồng, cả đám lập tức ùa tới bên cửa sổ.
Có thuyền? Chẳng lẽ có người tới cứu họ rồi sao?
Nhưng giây tiếp theo, bọn họ liền nhìn thấy bóng dáng Tiêu Cẩm bước lên chiếc xuồng cao su.
“Hả? Đó chẳng phải người vừa cứu chúng ta sao? Hắn vậy mà lại có thuyền!”
Người lên tiếng mang theo giọng điệu khó hiểu, dường như có chút hối hận, vì ban nãy không tranh thủ bắt chuyện làm quen với Tiêu Cẩm.
Lúc này, một người khác lập tức nói:
“Cứu cái gì mà cứu? Hắn ta là kẻ giết người đấy! Mày muốn ở cạnh một tên sát nhân à?”
Người nói đầu tiên lập tức cứng họng.
“RẦM!”
“A! ai đấy?”
Chỉ nghe một tiếng động lớn.
Kẻ vừa nói Tiêu Cẩm là sát nhân, bị ai đó từ phía sau đạp mạnh một cú, ngã sấp xuống đất.
Hắn ôm đầu gối chửi ầm lên rồi quay đầu lại, vừa nhìn đã thấy người phụ nữ quấn khăn trải bàn, đang lạnh lẽo nhìn mình.
“Mày vừa nói ai là sát nhân?”
Người phụ nữ lạnh giọng hỏi. Nói xong, cô còn giơ con dao phay vừa nhặt dưới đất lên bằng bàn tay đầy máu.
Người đàn ông căng thẳng nuốt nước bọt, quay đầu định cầu cứu, nhưng lại phát hiện xung quanh mình đã trống ra một khoảng lớn, tất cả mọi người đều tránh xa.
“Keng!”
Người phụ nữ vung mạnh con dao xuống sàn. Mũi dao sắc bén cắm phập xuống đất, chỉ cách đùi hắn chưa tới một ngón tay.
Người đàn ông lập tức hét toáng lên:
“Không! Không! Không có sát nhân! Tôi chẳng nói gì hết! Ban nãy đầu óc tôi không tỉnh táo!”
Nghe vậy, người phụ nữ mới rút dao lại.
Hắn lập tức bò lồm cồm bỏ chạy.
Người phụ nữ quay đầu nhìn về hướng Tiêu Cẩm rời đi, ánh mắt hiện lên vẻ suy tư.
Một lúc lâu sau, dường như cô đã nghĩ thông suốt điều gì đó.
Cô đi vào khu bếp sau của khách sạn, lấy một ít nước đóng chai, cùng những thực phẩm bảo quản được lâu nhét vào túi.
Sau đó cô rửa sạch vết bẩn trên người, thay một bộ đồng phục sạch sẽ, tìm một chiếc chậu nhựa lớn dùng để rửa rau, xách theo cây gậy bóng chày, rồi đi xuống lầu.
Vài phút sau, một bóng người ngồi trong chiếc chậu nhựa, dần biến mất trước cửa khách sạn.
...
Nghe những tiếng kêu gào liên tiếp xung quanh, động tác chèo xuồng của Tiêu Cẩm không hề chậm lại.
Theo tấm bản đồ đã mua trước đó, cô cứ từ trung tâm thành phố chèo dần ra ngoài. Khi cảm thấy mệt thì dừng lại nghỉ một lúc, luôn giữ cho bản thân đủ thể lực.
Cứ như vậy, lúc nghỉ lúc chèo suốt năm tiếng đồng hồ, Tiêu Cẩm dừng xuồng tại một tòa nhà đổ nát còn có mái che.
Tìm được chỗ đặt chân tạm ổn, cô xử lý vệ sinh cá nhân đơn giản rồi ngồi trở lại xuồng, lấy từ không gian ra một túi giữ nhiệt cỡ lớn. Trong đó đều là đồ ăn cô từng đặt từ chỗ Trần Khải.
Tiêu Cẩm lấy ra một hộp giữ nhiệt lớn, vừa mở nắp, mùi thơm lập tức xua tan cái lạnh ẩm ướt xung quanh.
Bánh bao nước nhân gạch cua, gà luộc chặt, đậu phụ áp chảo, tôm nõn xào, thêm một ít cơm trắng…
Ngon đến mức Tiêu Cẩm suýt nữa nuốt luôn cả lưỡi mình.
Ăn no uống đủ, nghỉ ngơi hồi sức xong, cô tiếp tục chèo xuồng lên đường.
Chỉ là trước khi rời đi, Tiêu Cẩm giả vờ như vô tình liếc nhìn góc khuất phía xa.
Một lát sau cô rời khỏi đó, nhưng lại để lại một chiếc balo nhỏ tại chỗ.
Vài phút sau, chiếc balo trên đất được một bàn tay nhặt lên, bàn tay ấy vì ngâm nước mưa quá lâu mà đã nhăn nheo trắng bệch.
Triệu Hân Nhiên cả người ướt sũng. Vẻ mặt chết lặng của cô, cuối cùng cũng xuất hiện chút dao động, khi nhìn thấy áo mưa và miếng giữ nhiệt bên trong balo.
Ở ngăn sâu nhất, cô còn tìm được một chiếc bật lửa được bọc kỹ trong túi chống nước. Triệu Hân Nhiên mím môi, nhìn về hướng Tiêu Cẩm rời đi.
Cuối cùng cô vẫn từ bỏ việc tiếp tục đuổi theo, cô ở lại trong tòa nhà, tìm ít gỗ vụn và đồ nội thất để nhóm lửa.
...
Theo thời gian trôi qua, trời dần tối hẳn.
Mới hơn sáu giờ, mà Tiêu Cẩm đã khó nhìn rõ tình hình xung quanh.
Cô lấy từ không gian ra một chiếc đèn treo chống nước nhỏ, buộc nó bên ngoài lớp bạt, ánh sáng lập tức chiếu rõ phạm vi ba mét quanh xuồng.
Dù khá dễ gây chú ý, nhưng vì an toàn, cô vẫn buộc phải bật đèn.
Tiêu Cẩm nhìn lại quãng đường, cô đã đi được khoảng một nửa. Nếu tiếp tục với tốc độ này, khoảng mười một giờ đêm là có thể tới Tây Đài Sơn.
Trên đường đi mọi thứ khá thuận lợi, ngoài việc đôi lúc phải tránh rác trôi nổi trên mặt nước, thì cô chưa gặp nguy hiểm nào khác.
Đêm dần khuya.
Mưa không biết từ lúc nào lại bắt đầu lớn hơn, gió cũng nổi lên.
Việc chèo xuồng trở nên vất vả hơn, nhưng điều đó càng khiến Tiêu Cẩm muốn nhanh chóng tới Tây Đài Sơn. Rốt cuộc sang ngày mai, sẽ là ngày thứ tư của vòng trò chơi này.
Cô dùng sức ở cánh tay, âm thầm tăng tốc.
Cứ chèo thêm hơn một tiếng nữa, động tác trên tay Tiêu Cẩm đột nhiên khựng lại, cô quay đầu nhìn sang bên phải.
Hình như có tiếng động gì đó.
Âm thanh theo gió truyền tới từ phía ấy, dường như là tiếng người, hơn nữa còn không chỉ một người.
“Ơ? Đằng kia có ánh sáng!”
Một nam sinh trông như học sinh ngoan ngoãn, chỉ về phía Tiêu Cẩm rồi kêu lên.
Người khác nhìn người đàn ông ngồi phía trước, giọng đầy dò hỏi:
“Hướng lão đại?”
Người được gọi là Hướng lão đại, có mái tóc ngắn gọn gàng, thân hình vạm vỡ, nhìn khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Lúc này ông ta đang cầm ống nhòm, nhìn về phía ánh sáng. Một lúc sau, Hướng lão đại hạ ống nhòm xuống, nói:
“Qua xem thử.”
“Rõ!”
Lúc này, tất cả mọi người trong đội đều biết phía trước có người, lập tức đứng dậy cảnh giác. Dù sao vật tư bên họ cũng không hề ít.
Bọn họ gặp may, khi bị trò chơi kỳ quái kia ném vào thế giới này, phần lớn mọi người đều ngơ ngác không biết phải làm gì.
Sau đó mưa lớn ập xuống quá đột ngột, có người trực tiếp chết trong cơn mưa.
May mà họ gặp được Hướng lão đại. Hướng lão đại dẫn cả nhóm đi thu thập vật tư, đồng thời tìm ra thông tin về Tây Đài Sơn.
Theo suy đoán của ông, những ngày tới mưa sẽ càng lúc càng lớn, các tòa nhà cao tầng trong thành phố, rồi sẽ không còn đủ an toàn nữa. Tây Đài Sơn có địa thế cao, rất có thể sẽ trở thành điểm trú ẩn duy nhất quanh đây.
Tiêu Cẩm cũng không ngờ mình lại gặp được người chơi khác.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy nhóm Hướng lão đại, cô đã xác định được thân phận của bọn họ.
Trận mưa lớn này tới quá đột ngột, thế nhưng nhóm người kia lại trang bị đầy đủ như vậy.
Không giống Tiêu Cẩm có “bug”, mua vật tư trong ba tiếng đồng hồ.
Vậy nên chỉ có một khả năng, bọn họ đã chuẩn bị từ trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)