Ăn no uống đủ xong, Tiêu Cẩm lau miệng, đeo balo lên lưng, mang theo trường đao, rồi chuẩn bị rời khỏi phòng.
Ai ngờ còn chưa kịp chạm vào cửa, thì bên ngoài đã vang lên tiếng “tít tít” khe khẽ.
Tiêu Cẩm lập tức đứng thẳng người, vô thức nhíu mày. Đó là âm thanh cửa điện tử đang được mở.
Loại khóa từ của khách sạn này, ngoài khách đang ở có thẻ phòng ra, thì chỉ nhân viên khách sạn mới mở được. Không có sự cho phép của khách, tại sao họ lại tự động đến đây mở cửa.
Có gì đó không ổn!
Ngay giây tiếp theo, Tiêu Cẩm nhạy bén nhận ra phía sau cánh cửa không chỉ có một người. Cô lập tức lùi lại vài bước, tránh xa cửa ra vào.
Ngay sau đó, cánh cửa trước mặt bị đẩy bật ra một cách thô bạo. Quản lý khách sạn cầm thẻ phòng đứng phía trước, cả người run rẩy, mặt mày trắng bệch.
Tiêu Cẩm có thể nhìn rõ, bộ vest vốn chỉnh tề của ông ta giờ nhăn nhúm, tóc tai rối bù, trên mặt tím xanh chỗ này chỗ kia như bảng pha màu.
Đứng bên cạnh quản lý là ba người, chính là đám Lưu Binh đang cầm dao phay và gậy gộc.
Cả bọn nhe răng cười dữ tợn nhìn Tiêu Cẩm trong phòng, nhưng khi thấy cô đã trang bị đầy đủ như chuẩn bị rời đi, thì không khỏi sửng sốt.
Bọn chúng thật sự không ngờ, trong tình cảnh bên ngoài thế này, mà vẫn có người muốn ra ngoài, chẳng khác nào đi tìm chết.
“Các người muốn làm gì?”
Tiêu Cẩm liếc mắt đánh giá ba tên Lưu Binh từ trên xuống dưới, trong lòng hơi thả lỏng.
Chỉ là ba tên côn đồ không ra hồn, chẳng tạo được uy hiếp gì với mình. Giải quyết vài phút là xong, không ảnh hưởng tới việc rời khỏi khách sạn.
“Rầm!”
Tên đàn ông cao lớn đứng phía sau Lưu Binh, cầm gậy đập mạnh vào khung cửa, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm Tiêu Cẩm.
“Làm gì à? Từ giờ nơi này do bọn tao quản! Mau giao hết vật tư trên người mày ra đây!”
Hắn chỉ vào chiếc balo căng phồng sau lưng cô rồi quát lớn.
Để che giấu sự tồn tại của không gian, Tiêu Cẩm đã nhét vào balo rất nhiều món đồ cồng kềnh nhưng rất nhẹ. Chẳng qua trong mắt ba người Lưu Binh, cái balo to như vậy chính là cả đống vật tư quý giá.
Mắt bọn chúng đỏ ngầu vì tham lam.
Sau sự cố lúc rạng sáng, cuối cùng ba tên này cũng quyết định chiếm quyền kiểm soát khách sạn.
Nhân lúc mọi người ngủ say, trước tiên bọn chúng lẻn vào bếp sau của khách sạn, giết đầu bếp rồi giấu toàn bộ thức ăn đi.
Sau đó chúng xuống lầu, tìm đến phòng của quản lý khách sạn, đánh đập và đe dọa ông ta, ép giao ra toàn bộ thông tin phòng ở của khách.
Cầm thẻ phòng trong tay, chúng bắt đầu lục soát từng tầng để cướp vật tư.
Gặp người ngoan ngoãn thì trói lại, không nghe lời thì đánh một trận. Nếu dám chống cự thì giết luôn, rồi ném xác xuống dòng nước bên dưới, chẳng để lại dấu vết gì.
Còn phụ nữ thì trực tiếp bị kéo vào trong phòng, một số người cực kỳ căm hận đám Lưu Binh, nhưng vì sợ bị giết nên chỉ có thể im lặng chịu đựng bạo lực của bọn chúng. Cũng có vài kẻ hoàn toàn ngả theo đám này, trở thành chó săn phía sau chúng.
Những kẻ đó say mê cảm giác được thống trị người khác, vừa giúp thu gom vật tư vừa tiếp tay làm ác, hỗ trợ Lưu Binh khống chế toàn bộ người trong khách sạn.
Bọn chúng càn quét từ dưới lên trên, người ở tầng dưới gần như đã bị khống chế hết. Vì phòng cũ của Tiêu Cẩm bị phá hỏng, nên cô được quản lý chuyển lên tầng trên cùng.
Sau khi mở cửa, quản lý khách sạn lộ vẻ áy náy, ánh mắt né tránh không dám nhìn cô.
Thấy đám Lưu Binh bắt đầu lên tiếng, ông ta vội ôm thẻ phòng chạy nép vào góc.
Tiêu Cẩm nhàn nhạt liếc tên đàn ông cao lớn:
“Vật tư? Tôi không có.”
Tiêu Cẩm mặc kệ trước cửa đứng đầy người, cô vẫn thản nhiên từ chối yêu cầu của bọn chúng.
Sắc mặt cả ba lập tức tối sầm lại.
“Thằng nhãi, đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Mày không hiểu à? Từ giờ nơi này là do anh em tao quyết định! Biết điều thì mau giao vật tư ra đây.”
“Chỉ cần giao đồ cho bọn tao thì sau này sẽ là anh em. Đại ca tự nhiên sẽ bảo kê cho mày. Còn không…”
Lưu Binh cười lạnh:
“Giờ là tận thế rồi, cảnh sát chẳng còn hơi đâu quản mày nữa đâu. Thời buổi này chết vài người là chuyện quá bình thường!”
Thấy Tiêu Cẩm vẫn không động đậy, ánh mắt Lưu Binh lóe lên vẻ lạnh lẽo. Hắn ra hiệu cho hai tên bên cạnh, cả ba lập tức vung vũ khí trong tay, từng bước áp sát Tiêu Cẩm.
Cùng lúc đó, khe cửa của những căn phòng hai bên, vốn hé mở từ lúc nào cũng lặng lẽ đóng lại.
Nhìn đám người đang tiến tới gần, vẻ mặt Tiêu Cẩm vẫn không đổi.
Lưu Binh chỉ cảm thấy cánh tay như bị thanh sắt vụt mạnh vào, đau đến mức lập tức kêu thảm.
“Aaaa!”
“Đại ca!”
“Đại ca!”
Lưu Binh đau tới mức nhảy dựng lên, hai tên phía sau vội chạy tới xem tình hình.
“Mày dám đánh đại ca tao? Xử nó!”
Tên cao lớn trừng mắt quát Tiêu Cẩm, cây gậy trong tay giơ cao rồi bổ thẳng xuống đầu cô.
Tên đầu húi cua còn lại cũng cầm dao phay lao tới chém loạn xạ.
Quá chậm!
Trong mắt Tiêu Cẩm, động tác của bọn chúng chẳng khác nào quay chậm.
Cô bình tĩnh tung chân đá thẳng vào bụng tên cao lớn, hắn hét thảm một tiếng rồi bị đá văng ngã lăn xuống đất.
Đồng thời, Tiêu Cẩm nghiêng người tránh lưỡi dao đang bổ tới, thuận tay rút con dao găm bên hông ra, đâm mạnh vào cổ tên đầu húi cua.
“Phập!”
Lưỡi dao sắc bén dễ dàng xuyên thủng cổ hắn. Máu tươi phun tung tóe, men theo lưỡi dao nhỏ xuống tấm thảm, loang thành một mảng màu nâu sẫm.
Cả căn phòng lập tức rơi vào im lặng chết chóc.
Lưu Binh và tên cao lớn vốn còn đang kêu đau, giờ cũng cứng đờ, nhìn kỹ mới thấy trong mắt bọn chúng lúc này chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
“Hơ hơ hơ…”
Nhát dao kia dường như chưa giết chết ngay lập tức. Tên đầu húi cua trợn trừng mắt, cổ họng phát ra âm thanh như ống bễ rách.
Một lúc sau, hắn run rẩy giơ tay lên, cố với về phía Lưu Binh trước mặt, ánh mắt tràn ngập cầu cứu như muốn hắn cứu mình.
Nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi, máu từ vết thương trên cổ hắn đã tuôn ra như suối, nhuộm nửa người thành đỏ thẫm.
Cảnh tượng ấy trong mắt Lưu Binh giống như địa ngục trần gian, hắn thậm chí không dám nhìn thêm tên đàn em lấy một lần, trực tiếp hét thất thanh rồi lao thẳng ra ngoài cửa.
“Aaaa! Cứu mạng!”
Ác ma, đó chắc chắn là ác ma!
Ai lại có thể giết người mà bình tĩnh như giết gà thế chứ?
Trong đầu Lưu Binh lúc này chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.
Chạy! Mau chạy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
