Nói về vận may thì đúng là Tiêu Cẩm khá “hên”. Trong cả trăm căn phòng của khách sạn, vậy mà đúng phòng cô lại trở thành mục tiêu.
Thị lực của cô tốt hơn người thường rất nhiều, chỉ liếc mắt đã tính ra được quỹ đạo bay của tấm biển kia.
Ngay khoảnh khắc cô lao mình núp sau bàn, bức tường phía sau đã bị đập méo mó nứt toác, kính vỡ bắn tung tóe khắp nơi, vài mảnh thậm chí còn cắm sâu vào mặt bàn.
“Cộc! Cộc! Cộc!”
Tiêu Cẩm cau mày, lắng nghe tiếng động vang lên phía sau tai, xem ra nơi này cũng không thể ở lại lâu nữa rồi.
Cơn cuồng phong bất ngờ khiến tất cả trở tay không kịp. Ban đầu có người bị gió cuốn rơi khỏi tòa nhà, sau đó lại xuất hiện “sát thủ khổng lồ” bay tới từ hư không. Không ai biết người xui xẻo tiếp theo có phải là mình hay không.
Thành phố từng sáng rực ánh đèn, giờ đây yên tĩnh đến chết chóc, khiến mọi người có cảm giác như đã bị cả thế giới bỏ rơi, tinh thần của tất cả hoàn toàn sụp đổ.
Mọi người đứng đờ đẫn ngoài căn phòng vừa xảy ra tai nạn, không biết là ai bật khóc trước.
“Huhu… tôi muốn về nhà!”
Tiếng khóc như cắt đứt sợi dây cuối cùng đang căng trong lòng mọi người. Tuyệt vọng, sợ hãi, hoảng loạn… chỉ trong vỏn vẹn hai ngày, cuộc sống của họ đã đảo lộn hoàn toàn.
“Đệt! Rốt cuộc nhà nước đang làm cái quái gì vậy? Sao vẫn chưa khôi phục liên lạc nữa? Mẹ kiếp! Chẳng lẽ họ mặc kệ chúng ta rồi sao?”
Người đàn ông với gương mặt dữ tợn, vừa vò đầu vừa ngồi xổm dưới đất chửi rủa.
Một người đàn ông đeo kính, trông như phần tử trí thức, lại ngây người nhìn lên không trung, ánh mắt vô hồn.
“Không… không đâu, nhà nước sẽ không bỏ rơi chúng ta.”
Có người không thể chấp nhận sự thật rằng thế giới đã thay đổi, nhưng cũng có người nhanh chóng bình tĩnh lại, bắt đầu nghĩ cách tự cứu mình.
Ba người Lưu Binh vốn không phải khách của khách sạn, họ chỉ vào đây trú mưa rồi bị mắc kẹt. Cả ba là đàn em của một băng nhóm địa phương, nói trắng ra chỉ là đám côn đồ chuyên đi thu tiền bảo kê cho đại ca thật sự.
Thấy bên ngoài có dấu hiệu loạn lạc, bọn họ muốn học theo những người trên mạng tích trữ vật tư, tiện thể xem có cơ hội nào để kiếm chác không.
Ngoài đường toàn là nước, các cửa hàng tầng một cơ bản đều đóng cửa hết. Cộng thêm điện cũng mất, camera giám sát tê liệt hết. Đây chẳng phải thời cơ tốt để bọn chúng làm ăn lớn sao?
Ba người bàn bạc xong, liền tranh thủ lúc bên ngoài còn đi lại được để ra ngoài dò xét.
Ai ngờ nửa đêm trời như thủng một lỗ lớn, mực nước dâng nhanh đến bất thường, cả ba không kịp tránh nên chỉ đành chui vào khách sạn, dù sao đây cũng là tòa nhà cao nhất khu vực.
Đám người này vốn thuộc kiểu có tiền là tiêu sạch, làm gì đủ khả năng thuê khách sạn. Mà thật ra lần này ra ngoài mua vật tư, cũng chẳng phải để “mua” thật.
Quản lý khách sạn thấy họ đáng thương, lại không nỡ đuổi người đi, nên cho phép ba người nghỉ tạm ở hành lang, chỉ yêu cầu đừng làm phiền khách bên trong.
Ngoài mặt cả ba đều ngoan ngoãn đồng ý, nhưng sau lưng lại nhổ nước bọt khinh thường vị quản lý.
Khách sạn lớn thế này, phòng trống đầy ra đó, cho bọn họ một phòng thì sao chứ? Chẳng qua là xem thường bọn họ thôi!
Vốn dĩ cả ba đã chẳng phải hạng người tốt đẹp gì. Khi nhận ra thật sự chẳng còn ai quản nữa, tâm địa xấu xa lại nổi lên. Bây giờ bên ngoài nguy hiểm như vậy, họ cũng không thể tiếp tục ra ngoài “kiếm tiền”, vậy thì chi bằng cướp hết vật tư ở đây về cho mình.
Càng nghĩ, mắt ba người càng sáng rực, nhìn đám khách xung quanh như nhìn những con cừu chờ bị làm thịt.
Không chỉ thức ăn, ánh mắt của Lưu Binh lướt qua tay, cổ và túi áo của mọi người. Gã liếm môi, đôi mắt tràn đầy tham lam.
Tiêu Cẩm đứng một bên, trong lòng không hề gợn sóng trước màn kịch hỗn loạn giữa đám đông. Những người này sớm muộn gì cũng phải chấp nhận hiện thực thôi, chỉ là…
Cô khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua đám người xung quanh, với sự nhạy bén của mình, cô cảm nhận được một luồng ác ý đang tồn tại trong đám đông.
Lần theo hướng đó nhìn sang, Tiêu Cẩm lập tức thấy ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý của ba người Lưu Binh.
Tiêu Cẩm cụp mắt xuống.
Dù thế nào đi nữa, chỉ cần gió ngừng là cô sẽ lập tức rời khỏi khách sạn, người ở đây nghĩ gì cũng chẳng liên quan tới cô.
Căn phòng bị hư hại trước đó đã không thể ở được nữa. Tiêu Cẩm cùng vài người sống sót khác, được quản lý khách sạn sắp xếp sang phòng mới.
Sau khi quay về, cô tranh thủ ngủ bù một giấc, sau này muốn nghỉ ngơi e là chưa chắc còn cơ hội.
Ngoài cửa sổ, tiếng gió vẫn gào thét, nhưng so với lúc rạng sáng thì đã yếu đi nhiều.
Gió nhỏ dần, nhưng mưa vẫn xối xả không ngừng, nước dưới lầu đã ngập tới tầng sáu.
Khách sạn có tổng cộng mười hai tầng, tuy nước còn lâu mới dâng lên tầng trên, nhưng điều đó cũng chẳng thể xoa dịu nỗi sợ trong lòng mọi người.
Sau biến cố lúc rạng sáng, những con người hoảng loạn và bất an, cuối cùng cũng thiếp đi trong mệt mỏi, hoàn toàn không phát hiện ba bóng người lén lút, đang tiến về phía nhà bếp phía sau khách sạn.
...
Ngay khi tiếng chuông báo thức vang lên bên tai, Tiêu Cẩm lập tức mở mắt.
Cô đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài, mưa vẫn rất lớn nhưng gió dường như đã ngừng rồi.
Bây giờ là mười giờ rưỡi sáng.
Tiêu Cẩm bước vào phòng tắm mở vòi nước, nhưng nước chảy ra lại đục ngầu, nhìn kỹ còn lẫn cả cát bùn, xem ra nước máy đã không thể dùng được nữa.
Tiêu Cẩm bình tĩnh khóa vòi lại, rồi lấy từ không gian chứa đồ ra một chậu nước sạch.
Cô đã chuẩn bị từ trước, sau khi vào khách sạn, cô liền tranh thủ hứng nước vào thùng chứa mua sẵn trong không gian.
Không nhiều, chỉ là thùng nhựa trắng một trăm lít, dùng cho sinh hoạt chứ không uống được, nhưng dùng trong bảy ngày thì không thành vấn đề.
Sau khi rửa mặt đơn giản, Tiêu Cẩm nhìn quanh phòng, rồi không chút áy náy thu hết chăn, gối và cả thảm lông vào không gian.
Dù sao chẳng bao lâu nữa, khách sạn này cũng sẽ không còn ai ở, để lại đây cũng chỉ phí phạm.
Tiêu Cẩm không muốn phơi mình dưới mưa quá lâu, nên quyết định dựng cho chiếc xuồng một mái che nhỏ.
Cô dùng ống thép làm khung chống ở giữa xuồng, bên ngoài phủ một lớp bạt chống nước, để tránh nước tràn vào trong, tấm bạt được quấn kín tạo thành một khoang nhỏ trên xuồng.
Sau khi chừa chỗ cho hai mái chèo, cô lại khoét hai lỗ trên tấm bạt, rồi dùng băng keo dán nhựa trong suốt lên đó, tạo thành hai ô cửa nhỏ, vừa có thể quan sát hai bên đường, vừa không lo nước mưa hắt vào.
Xong rồi.
Tiêu Cẩm nhìn chiếc xuồng đã thay đổi hoàn toàn, hài lòng gật đầu.
Loay hoay một lúc thì đã gần mười một giờ rưỡi, Tiêu Cẩm bắt đầu thấy đói. Dù sao lát nữa cũng rời đi, cô không định xuống dưới ăn nữa, mà trực tiếp lấy từ không gian ra một bát mì thịt sợi.
Thời tiết kiểu này, đúng là phải ăn đồ nóng mới dễ chịu.
Bát mì được cô đóng gói từ trước, lúc cho vào không gian còn đang bốc khói nghi ngút, giờ lấy ra nhiệt độ và hương vị vẫn vừa vặn hoàn hảo, sợi mì dai mềm trơn mượt, nước dùng thơm ngon đậm đà.
Ăn hết một bát mà Tiêu Cẩm mới chỉ lưng bụng, đành lấy thêm hai chiếc bánh kẹp thịt ớt xanh, cùng một cốc sữa đậu nành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
