Thầy hiểu cái gì gọi là Vật lí sao?Mùa xuân dịu dàng, tình yêu ngọt ngào, và những ngày tháng luyện thi căng thẳng hoàn toàn không xung đột nhau.
Mỗi tuần Lâm Bình Chính dạy bọn họ ba tiết, mỗi tiết hai tiếng đồng hồ.
Tiến độ giảng bài của anh ta rất nhanh, hơn nữa nội dung còn nhảy cóc, không theo bất cứ tài liệu giảng dạy nào cả.
Tối nay lại là một tối giảng dạy, mấy học sinh của lớp cạnh tranh Vật lí đều ỉu xìu nằm bò trên bàn chờ anh ta đến.
Bọn họ thật sự không muốn tham gia lớp học của lão cẩu già này, nhưng nếu sau giờ học không làm bài được thì phải tự học lại một lần.
Song chuyện gì nên đến vẫn phải đến.
Lâm Bình chính mặt mày lạnh tanh đi từ bên ngoài phòng giáo viên vào, cũng không thèm nhìn bọn họ, lật giáo án ra nói: “Hôm nay nói về hiệu ứng Coriolis.”
Tất cả học sinh phía dưới: “???”
Mọi người đều học không tốt, làm bài tập cũng rất ngắc ngứ.
Ngu ngu ngơ ngơ như thế này lại bắt đầu giảng hiệu ứng Coriolis? Cũng nhảy cóc quá đi…
Lâm Bình Chính giới thiệu ngắn gọn vài câu rồi cầm phấn viết công thức lên bảng.
Hồi mọi người học Cơ học Vật rắn có thể miễn cưỡng tiếp thu một nùi tích vectơ, vi phân và tích phân đơn giản, lúc này nhìn công thức tính toán dày đặc trên bảng đen, ai cũng ngơ ngác.
Ngay cả Trương Mạn cũng cảm thấy đau đầu, nhìn mà chóng hết cả mặt.
Đối với học sinh lớp mười mà nói thì những kiến thức này giống như sách trời, nhưng anh ta lại chỉ bỏ ra 15’ để nói hết từ đầu đến cuối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
