Cái quái gì vậy? Là Vật lí hả?
F = ma của tôi đâu? V = at của tôi đâu?
Hu hu hu mẹ ơi, con phát dị khi nói cho người khác biết rằng con đang học khối Tự nhiên và đã học Vật lí…
Đêm mùa xuân, gió hây hây, rèm cửa phất phơ, lúc này lớp học vô cùng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng “sột soạt” của viên phấn ma sát liên tục với bảng đen
Thậm chí có người đang kiềm nén, không dám để tiếng hít thở của mình quấy rầy.
Góc nghiêng của anh xinh đẹp vô cùng, ngón tay trắng trẻo sạch sẽ có lực, đến động tác cầm viên phấn ghi cũng có nét đẹp đẽ không giống bất kì người nào.
Trương Mạn hoàn toàn chết lặng, trái tim đập thình thịch.
Mà Lâm Bình Chính nhìn anh lại âm thầm nghiến răng, hai tay nắm chặt, ghen ghét và mặc cảm trong lòng lại lần nữa cuốn lấy anh ta.
Anh ta cảm nhận được một cảm giác mãi mãi không muốn nhớ lại trên người cậu thiếu niên này.
Chính là cái cảm giác này.
Chính là loại cảm giác bị nghiền ép đến vô lực phản kháng.
Dù sao có lẽ thầy xem cũng không hiểu.——“Thầy hiểu cái gì gọi là Vật lí sao?”
Giọng cậu thiếu niên hơi khàn lại không quá lớn nhưng sự kiêu ngạo và tự tin trong đó đã thành công khiến mọi người lập tức yên tĩnh.
“Thầy biết thác triển giải tích của lỗ đen Kerr(*) là gì không?”
(*) Nói chung bà Bai mình rảnh nên bả giải thích luôn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
vẫn xưng e và tôi sao
Truyện cứu rỗi rất hay


-593460.png&w=256&q=75)
