Cái phòng thi chết tiệt này.Lại nửa tháng trôi qua.
Đầu tháng tư là mùa đẹp nhất trong bốn mùa ở thành phố N.
Những cây liễu rủ ngay ngắn bên sông Song Thành đang mọc ra lá non, giữa mỗi gốc cây liễu là những cành hoa nghênh xuân không quá cao đương nở ra những đóa hoa vàng rực rỡ.
Đám hoa hồng đỏ trong vườn hoa nhỏ ở trường học càng thu hút người hơn.
Mùa xuân khác với mùa đông, mặc kệ là mưa hay gió thì nó vẫn phảng phất nét dịu dàng.
Hôm nay trời đổ cơn mưa phùn lâm râm, gió xuân se lạnh, Trương Mạn và Trần Phi(*) Nhi cùng nhau ăn cơm tối xong trở về lớp học, gấp chiếc ô trong suốt lại, khẽ giũ nước mưa đọng trên ô.
Trương Mạn vẫy vẫy tay, cười đáp lại bọn họ.
Sau gần hai tháng học hành chung với nhau, quan hệ giữa mười một học sinh càng ngày càng tốt.
Những người tham gia cuộc thi thường tương đối đơn thuần, được ăn cả ngã về không chứ không suy nghĩ nhiều như vậy.
Mọi người đều đang ở độ tuổi nhiệt huyết nhất, ở cái thuở mà khắp người luôn căng tràn sức sống, lúc nào cũng có thể phấn đấu quên mình, vì thế khi gặp được những người có cùng chí hướng, cùng ước mơ muốn chinh phục sẽ có thể khơi gợi cảm xúc và lí tưởng trong tim.
Bọn họ cùng nhau vui đùa, cùng nhau thức đêm giải đề, cùng nhau trò chuyện sôi nổi về vũ trụ và lỗ đen, thời không và hành tinh, đồng thời diss Lâm Bình Chính.
Một tập thể nhỏ tầm chục người, tính cách của mỗi người thực sự rất khác nhau nhưng họ rất hòa hợp với nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)