Thật sự quá… 18+.Hôm sau là mồng một năm mới, Trương Mạn dậy sớm, thay quần áo rồi ra phòng khách gọi video cho Trương Tuệ Phương.
Hôm qua cô quá mệt nên đếm ngược xong liền tắm rửa đi ngủ, suốt quá trình không hề chú ý đến điện thoại.
Sáng dậy mới phát hiện Trương Tuệ Phương gọi cho cô vài cuộc.
Trương Tuệ Phương và Từ Thượng sắp kết hôn, tối hôm qua bà đón giao thừa ở nhà chú Từ cùng chú và mẹ của chú.
Chẳng mấy chốc cuộc gọi video đã được kết nối, ở đầu dây bên kia Trương Tuệ Phương tràn đầy năng lượng đang ăn cơm, Trương Mạn tinh mắt, nhìn thấy trong bát của bà đầy những chiếc bánh sủi cảo trắng trẻo béo núc ních.
Năm đó, cuộc gọi video không có độ sắc nét như sau này, chất lượng hình ảnh hơi mờ, nhưng qua chất lượng hình ảnh vô cùng thấp vẫn có thể nhìn thấy nụ cười tươi tắn của Trương Tuệ Phương.
Nhìn sắc mặt của bà Trương Mạn biết rằng bà đang rất tốt.
Con người Trương Tuệ Phương không chịu được nhất chính là bị người khác bắt nạt, dẫu che giấu sau khi bị bắt nạt thì cũng không thể che giấu tốt như vậy được.
Vả lại cô cũng lo lắng bên cạnh bà có người ngoài, trực tiếp hỏi thì không được nên không nhắc đến chuyện này.
“Mẹ ơi, Tết năm nay mẹ ăn sủi cảo hả? Trông ngon lắm.”
Trương Tuệ Phương lập tức rạng rỡ, đắc ý nhìn vào di động, để điện thoại dựa vào ấm trà bên cạnh rồi dùng đũa gắp một cái sủi cảo béo tròn lên cắn một cái, khoe như thể muốn cho cô xem nhân bánh bên trong.
“Là mẹ của chú Từ và chú Từ con làm đó, sủi cảo tam tiên, ăn ngon lắm.
Trương Mạn, tối qua con không tới thật sự rất đáng tiếc, không có lộc ăn gì cả, bà nội làm một bàn đồ ăn luôn, ba người bọn mẹ ăn đến bụng căng như cái trống mà mới ăn được có một phần tư thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)