Quả nhiên khu chung cư ở trung tâm thành phố sôi nổi hơn khu biệt thự lưng chừng núi nhiều, mọi người tranh thủ dịp nghỉ đông đi hết nhà này đến nhà khác, lấy lý do chúc Tết để sum vầy với bạn bè người thân đã lâu không gặp.
Trương Mạn lập tức lảng sang chuyện khác.
“Mẹ ơi, mẹ đã quyết định ngày cưới chưa ạ?”
Cô nhớ trước đó bà nói là năm sau.
…
Mấy ngày sau sự cố “video sóng gió” lần trước xảy ra, gặp lại Trương Tuệ Phương cô vẫn hơi lúng túng.
Trương Mạn sờ sờ mũi, đi vào, thò đầu vào phòng khách ngó quanh.
Quả nhiên, mẹ cô đang ngồi trên ghế sofa, thờ ơ nhìn cô.
“Còn biết trở về à? Mẹ tưởng con định ở luôn với thằng oắt thúi kia đấy.”
Bạn trai Mạn Mạn.Trương Mạn ở nhà Lý Duy sắp được một tuần, cuối cùng sáng hôm nay bị một cú điện thoại giục như đòi mạng của Trương Tuệ Phương nên không thể không về nhà.
Dường như từ hôm mùng một đến giờ thành phố N luôn trải qua những ngày trời trong hiếm hoi trong suốt mùa đông, lớp tuyết đọng lúc trước đã tan gần hết, chỉ sót lại vài vũng tuyết xám ở mỗi góc phố.
Hai người vừa lên lầu, trùng hợp chạm mặt dì hàng xóm kia ra ngoài đổ rác, dì vừa thấy bọn họ liền giật mình sau đó cười híp mắt hỏi thăm hai người họ, luôn mang theo ánh mắt ‘người từng trải’: “Làm hòa rồi à? Thằng bé này cháu có thể nào đừng tiếp tục bỏ nhà đi không, hôm bữa con bé lo lắng lắm á, khóc đến dì cũng đau lòng thay.”
Hai ngày trước Trương Mạn gõ cửa nhà người ta, lúc đó khóc nức nở trước mặt bà chỉ cảm thấy bình thường, bây giờ nhớ lại xấu hổ muốn độn thổ.
Cô cười gượng, đỏ mặt vội vàng giục cậu thiếu niên mở cửa, bước vào phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



