“Mạn Mạn, có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, tôi sẽ hoàn toàn mất lí trí như bố tôi, tự tay…”
Anh ôm chặt và vùi mặt vào tóc cô, nói không thành tiếng.
Cô là người anh yêu nhất.
“Tôi trông thấy Nick đứng ở đầu giường muốn bóp cổ em nhưng sau khi tỉnh táo lại thì phát hiện, tay tôi, đang đặt trên cổ em.”
Cậu thiếu niên nói, không kiềm được run lẩy bẩy.
Chỉ cần nhớ lại hình ảnh đó, lòng anh liền không kiềm được lạnh toát.
Cậu thiếu niên ôm cô vào lòng, hôn bừa bãi lên má, khóe môi và cả ngọn tóc của cô, nếm những giọt nước mặt nóng hổi và mặn chát trên mặt cô.
Đến trái tim cũng bị nóng hổi.
Anh luôn hết cách với cô, chỉ có thể liệng khôi vất giáp, giơ tay đầu hàng.
“Mạn Mạn, nếu em không thích tôi sẽ không làm nữa, tất cả đều nghe em hết nên em đừng khóc, nhé?”
Trương Mạn níu chặt vạt áo anh.
Anh trầm cảm và bất lực nhưng lại trốn ở đây nghĩ ra cách này.
Giọng cô buồn xo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)