Anh vừa khó chịu vừa đau lòng, nhìn dáng vẻ càng ngày càng thất hồn của cô gái trước mặt liền nâng cằm cô lên, sốt sắng hôn lên khóe môi cô.
Vừa hôn vừa gấp gáp giải thích.
Tôi chỉ muốn có thể ôm em lần nữa.—— “Bạn trai của em ơi, anh đừng tự ti nhé, cũng đừng hoài nghi giá trị của chính mình, với em, anh chính là toàn bộ thế giới.”
“Anh đừng suy nghĩ sau này sẽ có người nào có thể thay thế anh, nếu em mất đi anh, em sẽ mất đi tình yêu của một đời.”
Sau khi Trương Mạn nói xong, cậu thiếu niên vẫn ôm chặt cô song không hề nói gì.
Biểu hiện yêu một người tốt nhất không phải nói cho người đó bạn yêu họ ra sao, không phải nói cho người đó bạn đã trả giá bao nhiêu.
Anh chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại quan trọng với cô như vậy.
Tầm quan trọng này giống như sợi dây buộc vào cánh diều, để anh có kết nối duy nhất với thế giới này.
Tầm quan trọng này khiến anh bắt đầu hiểu ra rằng mọi quyết định của mình sẽ không chỉ ảnh hưởng đến mỗi bản thân anh nữa.
Cuối cùng anh cũng hiểu được tâm trạng của cô.
Mạn Mạn của anh, anh muốn mãi nâng niu cô trong lòng bàn tay, không để cô phải chịu bất cứ tổn thương gì, mấy ngày qua vì tìm anh mà cô đã chạy xuôi ngược khắp nơi, chịu nhiều cực khổ như vậy.
Lúc này, cậu thiếu niên chợt nhận ra trước kia bản thân mình đã sai trái như thế nào.
Anh đã nghĩ vì không tổn thương cô mà đi không lời từ biệt, nhưng không biết rằng quyết định tùy tiện của anh lại là vết thương trí mạng với cô.
“Mạn Mạn, xin lỗi…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
