“Rất lâu sau đó mẹ mới phát hiện, mẹ mang thai con.
“Sau đó mẹ nghe người ta nói rằng, hóa ra trước đó bệnh viện kiểm tra sai, người bị bệnh là người khác, không phải ông ấy.
Mà ông ấy đã di dân với bố mẹ mình đến Mỹ.”
Lúc còn trẻ mẹ thiếu máu, lại gầy, kinh nguyệt cũng không đều đặn.
Lúc phát hiện ra thì con đã lớn rồi, không thể phá nên mẹ chỉ có thể sinh con ra, đồng thời nghỉ học.”
“Trương Mạn à, mẹ của con ấy, cả đời này của mẹ chính là một câu chuyện cười.”
Đời này của mẹ chính là một câu chuyện cười.Hôm đó Trương Mạn ở lại sân bay cho đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống.
Cô ngơ ngác ngồi trên chiếc ghế lạnh lẽo trong sảnh chờ, cũng không biết bản thân đang đợi cái gì.
Xung quanh là cảnh du khách vội vã qua lại, có bố mẹ dắt con đi du lịch, có du học sinh về nước ăn Tết, có người ngược Nam ngược Bắc đi công tác…
Chỉ không có anh.
Cô vừa tìm trong đầu vừa không ngừng nhớ lại.
Thời gian trôi qua quá nhanh và số phận lại đột ngột.
Mới hai ngày trước cô còn nóng lòng muốn xuống xe buýt bổ nhào vào vòng tay anh.
Anh lừa cô nhặt luận văn sau đó chặn cô lại dưới gầm bàn, vội vã hôn cô.
Hôm đó ngắm biển xong anh đưa cô đến dưới lầu, gọi tên cô.
Cô hỏi anh, có phải không nỡ không.
Anh không trả lời.
Lúc đó anh rất không nỡ nhỉ? Tại sao cô không phát hiện ra chứ?
Trương Mạn hối hận bức tóc, trái tim khó chịu đến mức không còn cảm giác.
…
Một ngày, hai ngày… mỗi ngày cô đều không ngừng gọi điện thoại cho Lý Duy, hi anh có thể mở máy.
Từ tận đáy lòng, cô hi vọng ở một nơi xa lạ anh có thể nhớ đến cô khi đêm đến, sau đó mở di động lên xem có tin tức gì của cô không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

