Bố Trần Phi Nhi cũng xuống xe, đi qua, quan tâm hỏi Trương Mạn: “Mạn Mạn, cháu gặp phải chuyện gì sao?”
Cô nộp bài sớm nửa tiếng, vậy liệu có khi nào anh vẫn đang thu dọn đồ ở nhà chưa kịp đi không?
Trương Mạn nhanh chóng chạy đến cổng trường, đứng bắt xe ở ngã tư.
Đang là giờ tan tầm, đèn giao thông ở ngã tư chuyển sang màu xanh nên mỗi một chiếc xe đều lao nhanh, trong số đó cô thấy rất nhiều taxi nhưng họ đều phớt lờ cánh tay đang vẫy của cô.
Lúc này thành phố N không có chiếc xe nào trống cả.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Trương Mạn lo lắng nhìn đồng hồ, năm giờ…
Năm giờ năm phút…
Có đôi khi, sự sụp đổ thật sự chỉ cần một mồi dẫn.
Trương Mạn ngồi thụp xuống, không kìm được khóc òa lên.
Lúc này hoảng sợ, đau lòng và ngạt thở vọt đến đỉnh điểm.
Rõ ràng tất cả đều rất ổn, đều đang phát triển theo chiều hướng tốt; rõ ràng cho nghĩ rằng chỉ cần ở bên cạnh anh là có thể cùng anh vượt qua mọi khó khăn.
Anh sẽ đi đâu khi chỉ có một mình đây? Anh đã mất tất cả, mất sạch những người anh yêu thương.
Không có cô bên cạnh, anh có thể làm gì đây?
Liệu có thể vì mấy phút này mà cô không bao giờ tìm thấy anh nữa không…
“Mạn Mạn, cậu sao vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

