Cậu thiếu niên cô tâm tâm niệm niệm.Thời gian lặng lẽ trôi qua, năm mới sắp đến mà Trương Mạn vẫn chưa liên lạc được với Lý Duy.
Trương Mạn nằm trên giường nghe tiếng mưa rơi bên ngoài.
Dưới lầu, mấy đứa bé nghịch ngợm đang đốt pháo, trời mưa ẩm ướt như thế này làm mấy cu cậu phải tốn khá nhiều thời gian và công sức mới có thể châm đỏ một ống pháo —— nhưng mấy đứa nó vẫn chơi vui vẻ không biết mệt.
Tuổi này thật tốt, không buồn không lo, không cần buồn vì bất cứ điều gì, nghe tiếng pháo nổ, niềm vui đơn giản như vậy cũng có thể khiến bọn trẻ vui thật lâu.
Trương Mạn nhìn chậu lan Hồ Điệp bên bệ cửa sổ đã khô hơn một nửa vì đã mấy ngày không được tưới nước.
Mười hai ngày.
Anh đã rời xa cô mười hai ngày.
Khi bên anh một ngày trôi qua rất nhanh, nhưng từ khi anh đi, ngày tháng liền trở nên dài dằng dặc.
“Brừ brừ.”
Di động đang đặt ở đầu giường đột nhiên rung lên.
Trương Mạn giật nảy như bị điện giật, lập tức cầm lấy di động mở ra.
Là hóa đơn cuối tháng của những người dùng điện thoại.
Cô nhìn chằm chằm tin nhắn kia rất lâu.
Hụt hẫng ư?
Khóe miệng cô cong cong.
Hình như cũng không quá hụt hẫng, giống như cô không mong đợi sẽ là anh.
Cùng với thời gian trôi qua, những mong đợi trong lòng cô cũng dần vơi đi, có lẽ một ngày nào đó bỗng nhiên cô có thể chấp nhận được sự rời đi của anh.
Bây giờ chuyện khó khăn nhất chính là mỗi ngày đều xem tin tức ở các nơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

