Bạn trai của em, em đưa anh đi ngắm thế giới này nhé?
—— Không có mệnh thì muốn hưởng cũng đành, có mệnh thì dẫu trốn cũng không thoát.
Lời nói của những người xung quanh giống như mặt trời chân lí chói qua tim khiến Trương Mạn nổi đầy da gà.
Đúng lúc này ma xui quỷ khiến làm cô nhớ tới Lý Duy, cô cố gắng kìm nén sự hoảng loạn, lấy di dộng ra gọi cho anh.
Nhưng đầu dây bên kia lại vọng tới môt giọng nữ máy móc đầy thờ ơ.
“Xin chào, số điện thoại bạn gọi đã khóa máy, vui lòng gọi lại sau.”
Cô không chịu từ bỏ tiếp tục gọi, song vẫn khóa máy.
Phải chăng đã hết pin? Hay là anh đang học nên sợ người khác làm phiền?
Không thể nào, vừa rồi anh muốn đưa cô về nhà, cô phải khuyên mãi anh mới đồng ý để cô về một mình.
Cô phải quay lại tìm anh.
Ngồi trên xe cô mới phát hiện ra, cô vậy mà vẫn đang run lập cập.
—— Có lúc, trước khi ác mộng ập đến con người đều sẽ có một chút cảm ứng.
Tới dưới lầu nhà Lý Duy, Trương Mạn lập tức vào thang máy đi lên lầu, ấn chuông cửa nhà anh.
Tiếc là rất lâu sau cũng không có ai đáp lại.
Trương Mạn hồi hộp, trực giác mách bảo cho cô rằng đã xảy ra chuyện rồi.
Cô điên cuồng ấn chuông cửa, thỉnh thoảng cô lại đập mạnh vào cửa, kêu lớn: “Lý Duy, mở cửa cho em, em là Mạn Mạn đây!”
Dọc đường đi tới đây cô đã hít quá nhiều gió lạnh khiến cổ họng sưng lên, lúc này giọng cô khàn hơn ngày thường gấp trăm làn.
Ước chừng hơn mười phút sau, rốt cục cậu thiếu niên cũng mở cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)