Cô nghe thấy tiếng thở hổn hển đầy đau đớn của anh.
Trương Mạn cũng ngồi xuống đầu giường với anh, vén chăn lên nằm xuống, đồng thời nhường chỗ cho anh.
Đợi anh nằm xong cô mới đưa tay tắt điện, chỉ chừa mỗi chiếc đèn nhỏ như cái chén ở đầu giường.
cô nghĩ, tối nay hẳn là anh không muốn tắt đèn.
Hệ thống cách âm của căn nhà này rất tốt, rõ ràng bên ngoài là bạo tuyết nhưng trong phòng rất bình yên.
Bình yên đến, giống như chưa xảy ra chuyện gì cả.
Thế giới này chính là như vậy, bi thương và bất hạnh xảy ra với mỗi người đều không ảnh hưởng gì đến hành tinh rộng lớn này.
Trương Mạn chồm qua, tựa vào lồng ngực cậu thiếu niên.
“Mạn Mạn… bọn họ đều rời bỏ tôi, tôi chỉ có em… em đừng rời xa tôi, được không?”
Em đừng rời xa tôi, được không?
Đêm mùa đông, ven biển.
Trương Mạn ôm chặt cậu thiếu niên cô yêu dưới màn trời đầy tuyết.
Sóng biển đánh vào bãi đá ngầm và bờ biển, trong gió biển gào thét, bông tuyết lặng lẽ rơi trên đất, trên biển, và rất nhiều rất nhiều bông tuyết rơi trên mặt, trên người bọn họ.
Nhiệt độ thấp khiến cả người Trương Mạn nổi da gà, lúc này cái ôm lạnh lẽo của cậu thiếu niên không thể mang lại cho cô cảm giác ấm áp nhưng cô cố gắng kiềm chế bản thân không run rẩy.
Cô chỉ có thể bình tĩnh cảm nhận sự run rẩy và nghẹn ngào không thể kiểm soát được của anh.
Cô nghĩ, có lẽ giai đoạn khó khăn nhất, đã qua rồi.
Trong tình huống tinh thần bị đả kích nghiêm trọng, ý chí của con người sẽ trở nên bối rối, giống như Lý Duy của ban nãy vậy, anh không phân biệt được đâu là hiện thực, đâu là mộng ảo.
Nếu lúc này không có người đến đánh thức anh thì sự sụp đổ của thế giới quan sẽ tạo thành một cú sốc không tài nào cứu vãn trong tinh thần của anh.
Song Trương Mạn không thể vui nổi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


