Y như rằng, giây tiếp theo cô nghe được âm thanh khàn đặc tang thương của bà lão kia.
Tất cả đều là giả.
————————————————
Lúc Trương Mạn rời khỏi nhà Lý Duy trời vẫn chưa tối, cô định về nhà sẽ sắp xếp lại các đề thi rồi chuẩn bị một chút.
Bên ngoài gió rất lớn, mặc dù trời không mưa cũng không có tuyết rơi nhưng trong không khí lại có chút ẩm ướt.
Tấm biển quảng cáo phía bên kia đường bị gió thổi tới hất sang một bên, yếu đuối như thể nó sẽ rơi xuống ở giây tiếp theo.
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời nhá nhem sau đó kéo chặt áo khoác.
Trời mới trong được có một ngày song đoán chừng đêm nay lại có bão tuyết rồi.
Xe buýt đi rất nhanh, giống như bác tài xế muốn đến trạm trước khi bão tuyết đổ xuống để có thể về nhà đúng giờ tan tầm, nhưng ông ấy vẫn không thể nào kịp —— còn chưa tới trạm mà tuyết đã bắt đầu rơi, thậm chí không có bất kì quá trình đệm nào.
Trương Mạn xuống xe, đội mũ áo khoác lông vũ rồi đi bộ từ nhà ga tới tiểu khu.
Mùa đông của thành phố Z là đáng sợ nhất, không phải mưa, không phải tuyết, mà là gió giật.
Gió biển gào thét khiến cô hơi lảo đảo, không còn cách nào khác đành phải nheo mắt rồi bước thật nhanh, muốn nhanh chóng về nhà.
Nhưng còn chưa đi tới dưới lầu cô bỗng nghe được tiếng cãi nhau và tiếng khóc tan nát cõi lòng, trong một ngày tuyết dày như vậy nó giống như con dao cắt vào không gian yên tĩnh.
Trương Mạn chau mày, đi nhanh tới tòa nhà bên cạnh thì nhìn thấy rất nhiều người đang túm tụm ở đại sảnh, một chiếc xe cảnh sát đang sáng đèn đậu ở bên ngoài đám người.
Huyệt thái dương của cô nhảy lên, cố hết sức chen vào trong.
Tiếng gào khóc tang thương đến từ giữa đám đông, đó là một gia đình gồm ba người, hai người trẻ tuổi và một người già —— người già này cô rất quen, chính là bà lão đã làm mất đứa cháu gái ở kiếp trước.
Trái tim Trương Mạn thắt lại, da đầu tê rần, có một loại dự cảm vô cùng không tốt.
“Niếp Niếp của bà ơi, Niếp Niếp của tôi bị người ta bắt đi rồi, người kia đội mũ, gã ta cướp Niếp Niếp ngay trong tay của tôi… tôi không đuổi kịp… Niếp Niếp con bé, vẫn đang khóc, con bé kêu nội ơi… Đám buôn người kia phải chết, bắt cóc trẻ con nhà người ta đều phải xuống địa ngục…”
Bà khóc tới là xé ruột xé gan, bà nội sáu, bảy mươi tuổi tóc đã trắng xóa, ngồi bệt trong tuyết khóc tới quên trời quên đất, nhìn mấy người phụ nữ bên cạnh có con trẻ mà nước mắt lăn dài.
Tóc tai cô ấy rối bời, mặt mày trắng bệch ngồi trên mặt đất, cũng mặc kệ tuyết rơi dày, khóc như sắp ngất.
Người đàn ông bên cạnh hai người thì tỉnh táo hơn một chút, đôi mắt đỏ hoe nghẹn ngào, đang tường thuật chuyện đã xảy ra với cảnh sát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


