Như một tín đồ thành kính.
Lúc này, dưới làn truyến trắng xóa thành phố lớn đã tiến vào ngủ đông.
Thứ hai tuần sau cả trường bắt đầu thi cuối kỳ, Trương Mạn cầm theo mấy quyển sách bài tập Vật lý, tính tới nhà Lý Duy học cùng anh.
Cô đeo balo lên, xuống lầu mua hai bữa sáng rồi đi về phía trạm xe buýt, tâm trạng có chút phấn khích, sau khi trở về thành phố Z thì đây là lần đầu tiên cô tới nhà anh.
Trương Mạn mang một đôi giày tuyết rất dày, lúc đạp lên lớp tuyết đọng phát ra tiếng xôm xốp.
Chưa từng có mùa đông nào mà cả thế giới đều bừng sáng giống như mùa đông này.
Cô quen cửa quen nẻo ngồi lên xe rồi đi tới trạm xe buýt nhà Lý Duy, háo hức nghĩ, lái nhanh một chút nào, nhanh lên chút nữa.
Cuối cùng nửa tiếng sau, sau khi xe đi qua đường bờ biển ghồ ghề cô đã nhìn thấy tiểu khu nhà anh ở phía trước.
Xe buýt còn chưa tới nơi nhưng Trương Mạn đã thoáng thấy cậu thiếu niên đang đợi cô ở trạm, anh mặc một bộ đồ đen, nhìn sao cũng thấy gầy yếu hơn những người cùng chờ ở trạm rất nhiều.
Trương Mạn nghe được cuộc trò chuyện của mấy cô gái bên cạnh.
“Má nó, nhìn kìa nhìn kìa, cậu chàng đứng bên trạm dừng kia rất đẹp trai nha.”
“Ở đâu?”
“Cậu nhìn đằng kia đi, là người đang đứng bên cái chú mặc đồ màu đỏ á.”
“A a a tôi thấy rồi, trời ơi đẹppp!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


