Cảm giác yêu đương thật sự rất tuyệt vời.
————————————————
Đến khi hai người chịu tách ra thì cơn bão tuyết bên ngoài đã ngừng và điều hòa đã tiến vào trạng thái ngủ.
Giống như cả thế giới đều dừng mọi ồn ào vì nụ hôn của bọn họ.
Trong căn phòng hẹp tối chỉ còn lại hơi thở hỗn loạn của hai người.
Mặc dù đã cách sàn nhà vừa lạnh vừa cứng một tấm thảm nhưng Trương Mạn vẫn cảm thấy cứng ngắc, không thoải mái, nếu anh ngủ ở đây suốt một đêm thì chắc chắn ngày mai sẽ ngã bệnh.
“Ừm Lý Duy ơi, anh lên giường ngủ với em đi, được không anh?”
Trương Mạn túm lấy vạt áo của cậu thiếu niên, đầu áp vào ngực anh, nhẹ giọng hỏi.
Nhưng vừa mới mở miệng cô đã giật nảy mình.
—— Giọng của côthật sự yếu ớt hơn bình thường gấp mấy lần, vừa có chút thân mật làm nũng và vừa có chút thân cận ỷ lại.
Cậu thiếu niên lười biếng dựa vào tường, đoạn anh ôm cô, đầu hơi lắc, tiếng cười của anh mang theo chút bất đắc dĩ: “Mạn Mạn, nếu ngủ với em tôi sẽ thức đến bình minh mất.”
Nhất định phải ngủ với anh…
Cậu thiếu niên nghe cô nói xong câu này thì không nhịn được cười ha ha, lồng nguc hơi rung xuyên qua làn da đang áp vào anh, truyền đến cơ thể cô.
Trương Mạn thẹn quá hóa giận, đưa tay véo tay anh: “Anh đừng có mà nghĩ xiêu vẹo, em chính là nói cùng nhau ngủ, không ám chỉ những thứ khác.”
Cậu thiếu niên đằng hắng một tiếng, âm thanh phát ra mang theo sự sung sướng khó thể diễn tả bằng lời: “Ờm, tôi không nghĩ xiêu vẹo.”
Cuối cùng anh cũng không thắng nổi sự kiên trì của cô đặng cùng cô nằm lên giường.
Cả hai đắp chung một tấm chăn, ngủ ở hai bên giường, không ai làm phiền ai.
Trương Mạn cầm tấm thảm dưới sàn nhà lên gấp lại đặt ở giữa hai người, xem đó là vĩ tuyến thứ ba mươi tám.
Đề phòng bản thân không cầm được lòng mà nhào qua ôm anh ngủ.
“Ngủ ngon, Mạn Mạn.”
Cậu thiếu niên đưa tay ra tắt chiếc đèn duy nhất trong phòng, nghe được tiếng hít thở dần trở nên ổn định và có quy luật của cô.
Anh mở mắt ra, phải mất một lúc mới có thể thích nghi với bóng tối xung quanh.
Bóng tối và yên tĩnh chảy qua cơ thể, vẫn là dáng vẻ anh quen thuộc, anh đã quen với nó, bởi vì hằng đêm bọn họ đều không mời mà tới, ngày qua ngày, năm này qua năm khác.
Rành rành đã mở mắt nhưng không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, một lần nữa cảm giác hơi bất lực lại bao phủ lấy trái tim anh.
Song giây tiếp theo, một bàn tay nhỏ ấm áp vươn ra từ đầu kia của vĩ tuyến ba mươi tám, tìm đến tay anh rồi nắm chặt.
“Lý Duy, em… em không ngủ được, chúng ta nói chuyện phiếm nhé?”
“Ờm.”
Khóe môi cậu thiếu niên cong cong, nhắm chặt mắt lại, nhẹ nhàng vân vê lòng bàn tay cô.
Anh nghĩ có lẽ từ nay về sau, anh đã có cách có thể chống lại bóng tối.
“Vừa rồi mẹ em nói gì với anh vậy ạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)