Hương vị của nụ hôn đầu.
————————————————
Một lát sau Lý Duy đẩy cửa phòng tắm đi ra.
Trương Mạn liếc anh, rất không có tiền đồ nuốt một ngụm nước bọt.
Cậu thiếu niên mới tắm xong, lúc này làn da trắng nõn của anh hơi ửng hồng, giữa làn khí mỏng đọng trên gương mặt có giọt nước chạy dài từ mái tóc đen nhánh.
Mặc dù anh vẫn mặc bộ đồ vừa nãy nhưng lại có cảm giác cả người anh đã thay đổi.
Quá… tùy ý, như một con cún lớn bị ướt nhẹp.
Anh cầm chiếc khăn vừa mua, lau tóc đi qua: “Mạn Mạn, em cũng đi rửa mặt đi, khăn mặt của em tôi đặt trong phòng tắm ấy.”
Nói xong anh vén chăn lên, lấy chiếc thảm vừa mua từ trong túi ra, sau đó trải nó lên trên ga giường.
Anh làm tới là chu đáo, mỗi một góc đều được anh căng chỉnh vuông vức, khi ngủ sẽ rất sạch sẽ thoải mái.
“Lát nữa em đi.”
Trương Mạn đưa di động cho anh, lúng túng ho một tiếng: “Ờ… mẹ em nói, bảo bây giờ anh gọi điện cho bà.”
Cậu thiếu niên ngẩn ra, động tác lau tóc cũng dừng lại một lúc, có giọt nước chảy xuôi theo sợi tóc, nương theo xương đòn chảy vào trong cổ áo.
Cậu thiếu niên mở di động của cô lên, gọi lại, điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Đột nhiên Trương Mạn hơi hồi hộp, không biết Trương Tuệ Phương sẽ nói gì với anh… cách nói chuyện của bà luôn thô lỗ và trực tiếp, sẽ không mắng anh một trận chứ?
Đáng tiếc anh không bật loa ngoài, lại còn điều chỉnh âm thanh đến mức nhỏ nhất khiến cô không nghe được cái gì cả, thật sự sốt ruột đến ruột gan cũng bện vào nhau á.
“Chào dì ạ… vâng… vâng, cháu biết ạ… Được ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)