Cậu thích tôi đi, có được không?
————————————————
—— “Cậu đồng ý rồi sao?”
Nghe được câu hỏi gấp gáp của cậu thiếu niên, Trương Mạn hóa ngốc, một lát sau mới đoán ra có lẽ anh là đang nói đến chuyện của Tần Soái.
Khoảnh khắc đó trái tim cô lập tức sụp đổ.
Hai mắt anh đỏ ửng, tóc tai rối bù, bên trong giọng nói còn mang theo hoảng loạn và nôn nóng mà ngày thường ít thấy, anh mặc kệ bản thân mình nhếch nhác, kể cả bình tĩnh và thong dong cũng biến mất tăm, chạy vội tới đây chỉ để hỏi cô vấn đề này.
Cảm xúc dạt dào như suối nguồn, Trương Mạn hít một hơi thật sâu, đầu ngón tay bắt đầu run rẩy.
Cô khẽ cười, trong màn đêm trên thao trường, giọng cô dịu dàng như ánh trăng.
“Không có, tôi không thích anh ấy.”
Vài chữ ngắn ngủn nhưng với cậu thiếu niên trước mặt, đó lại là thiên đàng.
Thì ra cô ấy không hề đồng ý, cô gái này chỉ có thể khóc và làm nũng với một mình mình, không hề thuộc về người khác.
Trái tim của cậu thiếu niên nào đó căng thẳng như dây cung, vào khoảnh khắc này đột nhiên được thả lỏng, dòng máu cuộn trào trong cơ thể đã có thể chảy xuôi, anh nghe thấy tiếng trái tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.
Sống lại sau tai nạn.
Vận mệnh, đã không lần nữa bỏ rơi anh như cái năm bảy tuổi ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

