“Không đâu, ngủ đi.”
Sợi tóc mềm mại của cô gái quẹt vào cổ anh, có hơi ngứa.
Lý Duy ôm chặt bả vai cô, tay còn lại nắm lấy tay cô.
Trương Mạn điều chỉnh ghế ngồi sao cho thoải mái nhất, sau đó định ngủ bù.
—— Giống như tối hôm qua cô hưng phấn quá nên mất ngủ, thế là cô nhớ lại mỗi một chi tiết nhỏ lúc bọn họ ở bên nhau.
Trên thực tế, bỏ đi giờ tự học tối thì rõ ràng họ chỉ có mười mấy phút, nhưng nắm tay, ôm, nước mắt, còn có anh ghé vào tai cô, chất giọng trầm thấp gọi tên cô.
Đủ khiến hồi ức của cô dài gấp mười lần thời gian.
Ai dè ngủ chưa được hai phút thì hai đứa bé trên xe bắt đầu khóc lớn.
Cửa xe đã được đóng lại, toàn bộ một không gian lớn như vậy khiến cho tiếng kêu khóc vang vọng mỗi một góc xe, và cả tiếng khóc dội lại khi âm thanh kia chạm phải mặt phẳng bằng.
Trương Mạn chau mày, tính mở mắt thì bị người nhẹ nhàng ấn đầu xuống.
Cậu thiếu niên để một bên tai cô dán vào vai anh, sau đó anh vòng tay phải qua cổ cô nhẹ nhàng phủ lên tai còn lại của cô.
Sao mà không thoải mái chứ? Anh muốn chạm vào cô từng giây từng phút, nắm tay thôi không đủ, ôm thôi cũng không đủ.
Chỉ cần nhìn thấy cô là anh lại như người mắc bệnh da khống(*).
(*) Da khống: Khát khao với da dẻ.
Ở góc độ này Trương Mạn có thể nhìn thấy đường nét xương quai hàm sắc bén của cậu thiếu niên, cô không cầm được bèn dùng đỉnh đầu cọ cọ vào cằm của anh, mỹ mãn bắt đầu ngủ.
Tối hôm qua cô thức đến hừng đông nên vô cùng mệt mỏi, Trương Mạn tựa vào bả vai cậu thiếu niên ngủ tới say sưa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

