Đột nhiên cô ấy sợ hãi, thậm chí giọng có chút run rẩy: “Ở… thao trường.”
Cô ấy quay đầu không tiếp tục nhìn anh, móng tay đã bấm sâu vào lòng bàn tay.
Từ nhỏ đến lớn, bởi vì có anh trai mà nơi nào cô ấy phải chịu đối xử như vậy chứ?
Anh quá đáng sợ, thậm chí ánh mắt vừa rồi khiến cô cảm thấy giây tiếp theo anh sẽ giết cô ấy.
Nói xong, cô ấy nhìn thấy bình tĩnh trong mắt cậu thiếu niên trước mặt vỡ tan, thậm chí còn dấy lên bão táp hiếm thấy, cả người lập tức trở nên khác biệt.
Anh sải bước về phía trước, nắm lấy hai vai cô ấy: “Cô ấy ở đâu?”
Giọng gấp gáp, khàn đục như gió Bắc khiến Tư Cẩm run lên.
Sức anh rất lớn, cô ấy cảm thấy xương vai mình đau nhói.
Nhưng cô ấy vẫn không muốn nói, cắn môi không lên tiếng.
Hơi thở của cậu thiếu niên mỗi lúc một lạnh lẽo, Tư Cẩm nhìn thấy trong mắt anh bắt đầu xuất hiện những tia máu, không phải là ửng hồng ướt át mà là khô khốc đỏ ngầu.
Anh hít một hơi thật sâu giống như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc nào đó.
Cậu đồng ý rồi sao?
————————————————
Thừa dịp giờ nghỉ trưa còn chưa bắt đầu, có được đáp án Tư Cẩm lập tức đi đến cửa của lớp 10A1.
Cô ấy quyết định ngả bài.
Lúc cậu thiếu niên bị gọi ra, trong mắt còn thấp thoáng dịu dàng, đến nỗi Tư Cẩm cho rằng mình bị ảo giác.
Đúng vậy, cậu chàng dịu dàng như thế, cô ấy vẫn nhớ kĩ ngày hôm đó anh tìm thấy cô ấy ở đầu phố rồi đưa cô ấy trở về với anh trai.
Trước đó anh luôn từ chối bữa sáng cô ấy mang đến, chắc chắn là vì anh chưa quen mà thôi.
Giọng cậu thiếu niên khẽ khàng như cách chiếc lá ngô đồng Pháp rơi vào những ngày thu đông, “Có chuyện gì sao?”
Tư Cẩm đằng hắng một tiếng, rất nghiêm túc nói: “Hey bae, cậu biết tôi là ai không?”
Anh bình tĩnh lắc đầu.
Ánh mắt Tư Cẩm chờ mong, giọng ngọt ngào: “Tôi là Tư Cẩm, là em gái của Tư Dịch, khi còn bé chúng ta đã ở chung một cô nhi viện, cậu còn nhớ không?”
Nói xong cô ấy nhìn thấy hai đầu mày xinh đẹp của anh khẽ chau, giống như đang nhớ một số chuyện.
Đúng vậy, nhớ nhanh một chút nào, hai người họ là thanh mai trúc mã đó, từng sống cùng một cô nhi viện hai năm đấy.
Đợi đến khi anh nhớ ra, chắc chắn sẽ rất kích động, cũng không có bất cứ cái Trương Mạn nào nữa.
“Anh trai rất lo lắng, tìm rất nhiều nơi nhưng vẫn không tìm thấy tôi, tất cả mọi người đều không biết tôi đã đi đâu.
Lúc đó chỉ có cậu nói, chắc chắn tôi đang ở cửa hàng bán kẹo kia, và rồi đã tìm thấy tôi.”
“Tôi vẫn nhớ lúc đó tôi muốn ăn kẹo, ông chủ nói tôi không có tiền nên không bán cho tôi, còn đuổi tôi ra khỏi cửa.
Sau đó tôi ngồi xổm trên đất khóc bù lu bù loa thì cậu đi đến, giúp tôi trả tiền kẹo, còn nắm tay tôi đưa tôi trở về.
Cậu thông minh như vậy, rõ ràng chỉ lớn hơn tôi mấy tháng nhưng cậu đã có thể nhớ đường trở về cô nhi viện…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)