Ghen.
————————————————
Phạt đứng xong là đến trưa.
Vào mùa đông hằng năm, lớp tuyết dày chỉ được tinh khiết xinh đẹp được có vòng mấy ngày, không lâu sau đó sẽ lẫn với nước bùn hoặc vài thứ bẩn thỉu khác, trở nên vẩn đục.
Chính giữa đường băng trải xỉ than đang có một trận đấu bóng rổ, rất nhiều học sinh nam không chịu nổi rảnh rổi nên đã nhân giờ ngủ trưa đi chơi bóng, có vài người tinh mắt nhìn thấy hoa khôi trường và bạn đi dạo, thế là bọn họ nhìn sang phía bên này huýt sáo.
Trần Phi Nhi kéo tay Trương Mạn, hơi lo lắng: “Mạn Mạn, tớ nghe nói mấy ngày nay Tư Cẩm theo đuổi Lý Duy, lại còn rất nhiệt tình nữa, cậu nói, có khi nào cậu ấy vừa ý cô ấy không nhỉ? Tư Cẩm thật sự xinh đẹp mà.”
Trương Mạn nhớ lại phản ứng của Lý Duy, tâm trạng rất tốt, tức thì hai mắt cong cong: “Sẽ không.”
Trần Phi Nhi hơi nghi ngờ: “Mạn Mạn, hồi mới khai giảng cậu đã nói cậu muốn theo đuổi cậu ấy, bây giờ đã qua một học kì rồi, hẳn là quan hệ giữa hai người rất tốt phỏng? Vậy cậu tính lúc nào thì tỏ tình?”
Trương Mạn thở dài trong lòng.
Vốn dĩ kế hoạch của cô là thuận theo tự nhiên, đợi đến khi cả hai đều cảm thấy thời cơ thích hợp thì sẽ nước chảy thành sông mà ở bên nhau.
Dù sao tình huống của Lý Duy cũng đặc biệt, bởi vì cuộc đời anh đã trải qua khá nhiều chuyện đau thương nên không còn tin vào tình cảm, cô lo nếu tỏ tình quá sớm, anh sẽ nghĩ rằng cô quá mức qua loa, không hề thật lòng.
Cô chính là muốn dùng hành động thực tế khiến anh cảm nhận được cô thích anh, sau đó hòa nhập vào cuộc sống của anh từng chút một, để anh quen thuộc với sự tồn tại của cô, để anh không còn ảo tưởng về những tình thân và tình bạn hư ảo kia.
Song sự xuất hiện của Tư Cẩm đã gióng lên hồi chuông cảnh báo, kích phát ý muốn chiếm hữu trong cô, cô biết mình cần phải đẩy nhanh tiến trình.
Hai người họ vừa nói chuyện phiếm, vừa trở về lớp học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)